Chương 12: 🌈
Bất kể là tự nguyện hay bị ép buộc, cậu đều chẳng có sự lựa chọn nào cả.
【Giá trị cấm kỵ phản diện 25, tiến độ nhiệm vụ 75%.】
Nghe tiếng hệ thống vang lên, Phong Dao vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm môi, khẽ cong môi cười một cái cực kỳ kín đáo.
Cho đến khi đầu ngón tay chạm vào giày da của người đàn ông, cậu mới chậm rãi dừng lại.
Ánh sáng trong phòng vô cùng tối, chỉ có hai chiếc đèn trên tường còn đang sáng. Đôi giày da nhẹ nhàng nâng cằm Phong Dao lên, giọng điệu mang theo ẩn ý: \”Ngoan vậy cơ à?\”
Phong Dao cong mắt cười, ngược lại hỏi: \”Chẳng lẽ anh không thích sao?\”
Nghe cậu nói, đầu ngón tay của Cố Lệ gõ nhẹ lên tay vịn ghế, động tác lười nhác và vô định.
Rất lâu sau, hắn mới từ tốn cúi người, đối mặt với cậu, đôi môi mỏng khẽ mở: \”Em đang hỏi ai trong bọn ta?\”
Phong Dao chống thân thể mảnh mai ngồi quỳ thẳng dậy, nâng mặt người đàn ông lên, mùi hương ngọt ngào quanh quẩn nơi chóp mũi hắn, đôi môi đẹp khẽ mở, câu chữ thốt ra như thể yêu tinh quyến rũ lòng người.
\”Em đang hỏi…. người có thể cho em thứ em muốn\”
Đôi mắt màu hổ phách tuyệt đẹp của cậu như giấu kín bí mật chưa được khai phá, lúc này không rời mắt mà nhìn thẳng vào đôi đồng tử đen sâu thẳm.
\”Cố Lệ, anh có thể cho em thứ em muốn không?\”
【Giá trị cấm kỵ phản diện 10, 11, 12】
Ý cười trong đáy mắt Phong Dao càng lúc càng sâu.
Cơ thể cậu bị ấn mạnh xuống nền đất, xích sắt ở eo kêu leng keng.
\”Em muốn gì?\”
Cánh tay trắng muốt vòng lên cổ hắn, như một con cáo nhỏ tham lam.
\”Em đã có được rồi, nhưng vẫn chưa đủ.
Vậy nên, hãy dốc hết sức mà bắt lấy em đi…\”
Yết hầu cậu bị vuốt nhẹ, người đàn ông nhìn xuống cậu từ trên cao, ngón tay nhẹ nhàng xoa lên động mạch cổ của cậu.
Hiển nhiên những lời của Phong Dao chẳng khiến hắn hài lòng, tư thế hiện tại của cả hai là minh chứng rõ ràng nhất.
Thân thể cậu khẽ run rẩy theo bản năng.
Phong Dao cong khóe môi, ánh sáng vụn vỡ thoáng lướt qua trong ánh mắt.
\”Em cần tình yêu. Anh và Cố Liệt, ai có thể yêu em, em sẽ thuộc về người đó…\”
Đầu lưỡi đỏ mọng giấu sau răng trắng, đôi môi xinh đẹp hơi hé mở: \”Cố Lệ, anh yêu em không?\”
Ánh mắt Cố Lệ đã nổi lên sắc thái cuồng si gần như điên loạn, ánh nhìn dính chặt như rắn quấn quanh người cậu. Hắn như kẻ nghiện đang điên cuồng muốn chiếm lấy kho báu chưa từng bị ai nhòm ngó, giấu kín vào lòng.
\”Nếu như việc ta muốn ăn em vào bụng, hòa làm một thể với máu thịt được tính là yêu—\”
\”Vậy thì ta yêu em.\”