Chương 11: 🌸
Ánh mắt của Tống Sát lướt dọc từ lưng Phong Dao xuống dưới, cuối cùng dừng lại nơi eo cậu—vị trí mảnh khảnh kia được che kín bởi bộ đồng phục rộng thùng thình.
Chỉ cần nhẹ nhàng kéo áo về phía sau một chút, vòng eo mảnh như chỉ cần bẻ nhẹ là gãy ấy… sẽ ngoan ngoãn rơi vào lòng bàn tay hắn.
Yết hầu khẽ trượt lên xuống, Tống Sát thu ánh mắt về như không có chuyện gì.
Lúc Phong Dao quay lại, thiếu niên trong góc vẫn đang gục mặt lên bàn như cũ.
Đến giờ nghỉ trưa, ánh mắt Triệu Du Du bắt đầu liếc ra cửa thường xuyên hơn.
Xung quanh cũng vang lên tiếng bàn tán xì xào.
\”Wow! Anh đẹp trai đứng ngoài cửa là ai vậy?\”
\”Cái đó mà cậu cũng không biết á? Là Tần Tụng Tinh lớp 1 đó! Học bá top 1 khối, vừa đẹp trai vừa học giỏi.\”
\”Thế ảnh tới lớp mình làm gì?\”
\”Chắc là đợi Triệu Du Du? Nghe nói hai người là hàng xóm mà.\”
Phong Dao nghe đến đó mới ngẩng đầu, nhìn theo hướng ánh mắt của Triệu Du Du.
Tần Tụng Tinh đang tựa bên cửa, nét lạnh lùng giữa mày mắt khiến anh như lạc lõng giữa đám đông ồn ào qua lại.
Phong Dao thu lại ánh nhìn, tiếp tục giải bài tập trên tay.
Không bao lâu sau, Triệu Du Du đứng trước mặt cậu, nhẹ nhàng chọt cậu một cái.
\”À… Phong Dao này, trưa nay tớ có hẹn với Tần Tụng Tinh, chắc không ăn trưa với cậu được rồi…\”
Cô bối rối xoắn lấy ngón tay, ánh mắt không ngừng quan sát sắc mặt Phong Dao.
Cậu chỉ mỉm cười dịu dàng: \”Không sao đâu.\”
Triệu Du Du khựng lại một chút, rồi gượng cười: \”Vậy… tớ đi nhé.\”
Sau khi cô rời lớp, mấy lời thì thầm xung quanh lại nổi lên.
\”Triệu Du Du ăn trưa với Tần Tụng Tinh thôi mà cũng phải báo với Phong Dao nữa? Hai người có quan hệ gì thế?\”
\”Không biết nữa, đừng nói là Triệu Du Du thả thính cả hai nhé?\”
\”Trước giờ Triệu Du Du toàn về chung với Tần Tụng Tinh mà, mấy hôm nay lại thân với Phong Dao.\”
\”Không thể nào… Sáng nay còn thấy cậu ấy chào Tống Sát nữa, mà người ta chẳng buồn đáp lời.\”
\”Ối giời, tưởng hiền lành lắm, ai dè lại thâm sâu thế.\”
Bút trong tay Phong Dao khẽ dừng lại.
Những lời đồn vô căn cứ… luôn bắt nguồn từ trí tưởng tượng vô trách nhiệm của con người.
Nếu không ai can thiệp hay ngăn chặn, rồi nó sẽ trở thành cọng rơm cuối cùng đè gãy lưng lạc đà.
(cọng rơm cuối cùng đè gãy lưng lạc đà: giống kiểu giọt nước tràn ly, một hành động nhỏ cuối cùng khiến người ta không thể chịu đựng thêm được nữa)