Chương 11: 🌈
Khóe môi người đàn ông khẽ nhếch lên thành một độ cong, nhưng trong đáy mắt lại hoàn toàn không có chút ý cười nào.
Cảm giác sợ hãi chật chội và nhớp nháp đến mức khiến người ta nghẹt thở làm Phong Dao theo bản năng vùng vẫy.
\”Còn dám trốn nữa à?\”
Giọng nói trầm thấp không mang theo chút cảm xúc nào, nhưng đủ khiến cơ thể Phong Dao như bị đóng đinh tại chỗ.
Bàn tay lạnh như băng đang siết lấy mắt cá chân cậu chẳng khác gì xiềng xích, nhắc nhở cậu về tình cảnh hiện tại.
Làm sao… hắn làm sao biết cậu đang ở đây?
Ánh mắt cậu theo bản năng nhìn ra ngoài hàng rào.
Kỷ Lộ Thịnh đâu rồi?
Người đàn ông giọng điệu lười nhác, mày hơi nhướng lên, lộ ra nụ cười xấu xa:
\”Đang tìm tình nhân của em à?\”
Mắt cá chân bị kéo mạnh, Phong Dao lập tức mất thăng bằng, ngã nhào xuống đất. Thân thể cậu rơi thẳng vào vòng tay nóng rực, còn chưa kịp phản ứng thì đầu đã bị ép quay sang bên cạnh.
\”Là hắn sao?\” Giọng nói trầm thấp, mang theo sự giễu cợt vang bên tai Phong Dao, khiến sắc mặt cậu trắng bệch.
Cơ thể Kỷ Lộ Thịnh như bị khoét một lỗ hổng không thể vá, gió lạnh điên cuồng tràn vào, lạnh đến mức tứ chi cậu cũng dần dần tê liệt.
Kỷ Lộ Thịnh nằm trên mặt đất, quanh người là một vũng máu vẫn chưa kịp đông lại.
Hai tay anh bị trói quặt ra sau, sắc mặt tái nhợt, hôn mê bất tỉnh, sống chết chưa rõ.
\”Xem ra tình nhân của em cũng chẳng đáng tin lắm.\” Người đàn ông ép Phong Dao cúi đầu xuống, bắt cậu phải nhìn thẳng vào hắn bằng đôi mắt long lanh nước mắt.
Đôi mắt đen sâu thẳm thoáng dao động, cảm xúc của hắn dường như đã bình ổn hơn đôi chút.
Hắn nghiêng đầu, ánh mắt lười biếng liếc nhìn Kỷ Lộ Thịnh đang nằm dưới đất, giày da đắt tiền tiện chân đá vài cái.
\”Em thật sự định bỏ trốn với loại người này à?\” Hắn lắc đầu khẽ tặc lưỡi, \”Mắt nhìn người của em… đúng là kém thật đấy.\”
Sắc mặt Phong Dao trắng bệch, cổ họng khô khốc gần như không phát ra nổi âm thanh, giọng nói khàn đặc run rẩy như tiếng kêu của con mồi:
\”Tại sao lại làm thế này…\”
Đôi mắt đen u tối của hắn chẳng nhìn ra chút cảm xúc nào, hắn đứng trước mặt Phong Dao, khóe môi vốn nãy còn cong nhẹ giờ đã hoàn toàn biến mất.
\”Đau lòng rồi sao?\”
Tay Phong Dao lạnh toát, cậu túm lấy cổ áo hắn, mắt đã ngân ngấn nước: \”Hắn là con một của nhà họ Kỷ, nếu anh giết hắn… anh không nghĩ đến hậu quả sao?\”
Nếu nói trước đây hắn chỉ là một thiếu gia xấu xa, chơi bời vô độ, thì giờ khắc này, hắn hoàn toàn là một kẻ bệnh hoạn.