Editor: Mì Tương Đen.
\”Người thương nhà tôi.\”
***
Triệu Tuy đi tới cửa hàng trang sức gần nhất. Cho dù không thích những thứ đồ mang tính hình tượng đến thế nào, hắn vẫn muốn mua một cặp nhẫn.
Chuyện kết hôn không giống như phim thần tượng, mà là hướng về cuộc sống sau này. Một chiếc nhẫn bạc thật sự quan trọng đến thế sao?
Bây giờ, Triệu Tuy đột nhiên cảm thấy vô cùng cần thiết. Hắn không thể đánh dấu Ôn Du hoàn toàn, ít nhất chiếc nhẫn sẽ làm cho cả hắn và Ôn Du đều cảm thấy thoải mái hơn.
\”Thưa ngài, ngài đến xem nhẫn cưới sao?\”
Triệu Tuy không hiểu gì về trang sức, gật gật đầu.
Nhân viên đưa hắn tới trước kệ thuỷ tinh: \”Ngài có kích cỡ ngón tay của nửa kia không?\”
Triệu Tuy ghé vào quầy hàng, nhìn thoáng qua một lượt: \”Tầm…\” Hắn chỉ vào một đôi nhẫn bày sẵn: \”Nhỏ hơn như thế này một chút.\”
\”Chiếc nhẫn ngài đang chỉ là nhẫn nam. Nhỏ hơn cỡ này một chút sẽ là của nữ, ngài có yêu cầu gì không?\”
Triệu Tuy lắc đầu: \”Nhẫn nam đi. Em ấy khá gầy, khớp xương cũng rất nhỏ.\”
Sau khi chọn được một cặp nhẫn cưới, cuối cùng Triệu Tuy cũng lái xe về nhà, trên đường lại gọi điện cho cha mẹ, nói sắp tới sẽ về nhà ăn cơm.
Nửa tháng này, vì có Ôn Du, hắn cũng không gọi người tới quét dọn. Ai ngờ người giúp việc cũng ở trong tiểu khu, sau khi nhận được điện thoại của Triệu Tuy liền đến thẳng cửa nhà hắn đợi.
Tính toán thời gian xong, Triệu Tuy mở cửa cho người giúp việc, đồ ăn đặt ngoài cũng vừa giao tới. Hắn bảo người giúp việc nhỏ tiếng một chút, sau đó mới xách đồ ăn vào trong bếp.
Triệu Tuy không biết nấu cơm, một ngày ba bữa toàn ăn cơm ngoài. Gần đây Ôn Du ăn uống thanh đạm, hắn cũng thay đổi theo, chỉ ăn canh dưa với cháo trắng.
Sau khi bưng chén đũa lên tầng hai, vừa chuẩn bị đi vào trong phòng ngủ, hắn lại nghe người giúp việc nhỏ giọng hỏi: \”Ông chủ Triệu, nhà anh có khách à?\”
Alpha bên cạnh vừa đi, Ôn Du cũng ngủ không ngon, mơ mơ màng màng tỉnh lại, nghe được động tĩnh ngoài cửa. Hình như Triệu Tuy đang nói chuyện với người khác.
Triệu Tuy nắm tay nắm cửa, mở hé ra một khoảng nhỏ, nhìn thoáng qua trong phòng, thấy người vẫn còn chôn sâu trong chăn.
Ôn Du không tính là khách của hắn, hắn lại sợ mình quá hấp tấp, sợ người khác không biết quan hệ của hắn và Ôn Du là gì, quay đầu cười nhẹ, khoé môi cong cong còn đượm chút ngượng ngùng: \”Người thương nhà tôi.\”
Người giúp việc nghe xong thì vô cùng kinh ngạc. Triệu Tuy ly hôn rất lâu rồi, vẫn luôn một thân một mình, người khác còn nghĩ hắn giấu bệnh nên mới không tái hôn.
\”Mấy ngày nay ngài nghỉ kết hôn à?\”
Triệu Tuy đâm lao xong phải theo lao: \”Ừm.\”
\”Ồ, vậy thì tốt rồi. Cuối cùng ngài cũng có người bầu bạn.\”