Editor: Lynn
Lý Ngư cũng không sợ chịu khổ, cậu đã sớm dự định cùng Cảnh Vương đồng cam cộng khổ, sau khi xuyên sách, ngoại trừ lúc ban đầu rơi vào miệng mèo có chút gian nan ra thì phần lớn thời gian là cậu được Cảnh Vương nuông chiều. Bay giờ chỉ là cậu đi cùng với Cảnh Vương thay đổi chỗ ở nghèo khó hơn thôi, này có là gì chứ.
Thật ra ở thời đại này cậu không có nhà, là Cảnh Vương cho cậu chỗ dung thân.
Lý Ngư nhớ tới một câu nói rất phiến tình, mỉm cười nói: \”Em… Đối với em mà nói, nơi nào có điện hạ, nơi đó chính là nhà.\”
Cảnh Vương không ngờ cậu lại nói như vậy, ánh mắt hơi dao động, lưu luyến vuốt ve gò má của cậu.
Lý Ngư cho là Cảnh Vương chắc chắn sẽ vô cùng cảm động, sau đó hắn sẽ đồng ý cho cậu đi Tây Thùy rồi đồng thời nhiệm vụ chính \”Đồng cam cộng khổ\” bị cậu vứt ở trong xó cuối cùng cũng thuận lợi hoàn thành rồi, ai ngờ Cảnh vương kẻ này cảm động thì cảm động nhưng vẫn kiên định không đồng ý.
Lý Ngư: \”…\”
Cái này cũng khó quá đi, mấy lời tâm tình yêu thương như vậy mà cũng không đánh bại được Cảnh Vương, cậu cũng không thể tiếp tục bán đậu hủ…
Có! Lý Ngư đột nhiên nhanh trí, nam nhân nhà cậu là một nam nhân rất có trách nhiệm!
Lý Ngư bày ra vẻ mặt đau khổ hừ hừ: \”Điện hạ, em, em đã trong mình cốt nhục của điện hạ rồi, điện hạ còn muốn để lại em một mình ư?\” (=)))
Cảnh Vương: \”…\”
Cảnh Vương dù kiên quyết đến đâu cũng bị Lý Ngư làm cho kinh ngạc. Nhìn bộ dáng e thẹn của người trong lòng, Cảnh Vương cảm thấy hồn bay phách lạc.
Nếu như hắn nhớ không lầm, thì hắn với Cá Nhỏ chưa làm tới bước cuối cùng, mà Cá Nhỏ là cá đực. Nếu một nam nhân bình thường nói rằng mình mang thai thì hắn chắc chắn sẽ cười nhạo, nhưng vấn đề là, Cảnh Vương biết rõ Cá Nhỏ không phải là người thường, mà là một con cá chép tinh. Có thể cá chép tinh không giống người thường, cũng có thể mang thai?
Cảnh Vương bằng lòng tin tưởng Lý Ngư, cá nhỏ nói có thì là có, nhưng cá nhỏ là cá, hắn là người, vậy thì đứa bé này là cá hay người?
Nếu là người thì không sao còn nếu là cá…
Cảnh Vương cẩn thận đặt lòng bàn tay lên bụng Lý Ngư, mặc kệ như thế nào, bên trong là con của hai người bọn họ, hắn sẽ không cự tuyệt!
Lý Ngư chỉ trêu Cảnh Vương chút thôi, mặc dù hai người bọn họ không làm tới bước cuối cùng, nhưng bên ngoài cũng coi như làm toàn bộ rồi, cũng được tính là có tiếp xúc da thịt. Lý Ngư dở khóc dở cười, cậu nói vậy để Cảnh Vương không bỏ cậu lại, ai ngờ Cảnh Vương lại tin mấy lời nhảm nhí của cậu thật, lại còn sờ bụng cậu chứ .
Làm gì có ai tin vào chuyện hoang đường này chứ, nhưng Cảnh Vương lại tin. Bây giờ hiểu nhầm lớn rồi, nếu Cảnh Vương nghiêm túc nói không chừng chắc ngay cả tên của cá con cũng nghĩ xong rồi, Lý Ngư cuống quít nhận sai nói: \”Điện hạ, xin lỗi, em nói xạo đó, em không có mang thai, em chỉ đùa ngài thôi!\”