[Đm/ Hoàn] Ngư Sủng Trong Lòng Bàn Tay Bạo Quân Tàn Tật _ Tuyết Sơn Phì Hồ – Chương 56 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/ Hoàn] Ngư Sủng Trong Lòng Bàn Tay Bạo Quân Tàn Tật _ Tuyết Sơn Phì Hồ - Chương 56

Editor: Lynn (hôm nay chỉ muốn đi ngủ)

Lý Ngư bị sốt nhưng không ngủ mê mà chỉ không có chút sức nào. Cảnh Vương ôm cậu chạy đi tìm thái y, ngay cả ngồi trong phòng đợi cũng không đợi được. Lý Ngư vừa cảm động vừa khiếp sợ, cậu vốn là đàn ông con trai, không ngờ cũng có thể ôm được như vậy.

Ôi, đây chẳng phải là kiểu ôm công chúa mỗi lần cậu đọc truyện vẫn luôn khịt mũi coi thuờng sao?

Nhưng cậu đã lên \”thuyền giặc\”, cả người mệt mỏi nên cậu không thể làm gì được.

Vương công công còn  nhiều người hầu thị vệ đều nhìn chằm chằm cậu bằng ánh mắt sáng quắc, đầu óc Lý Ngư hỗn loạn chết lặng không nghĩ ra được cách nào, dứt khoát xoay mặt vào trong.

Cậu không quen nhưng cũng không kháng cự được cái ôm như vậy, trọng lượng toàn thân đặt hết lên người đang ôm cậu. Cậu thở phào nhẹ nhõm, nội tâm cũng càng ngày càng nhẹ nhõm hơn, dựa vào người này đến khi hoàn toàn không còn căng thẳng nữa. 

Không biết có phải do cậu tìm được người có thể ỷ lại hay không, dù triệu chứng sốt cao vẫn không giảm nhưng không còn khó chịu như vậy nữa.  

Người mới vừa rồi còn đang lo sợ liệu mình có đi đời nhà ma không giờ còn có thể phân tâm quan sát biểu tình của người khác, Lý Ngư cảm thấy bệnh của mình nhất định có thể chữa khỏi.

Cảnh Vương phủ.

Từ thái y vẫn chưa kịp đi, đột nhiên Cảnh Vương ôm một thiếu niên tới tìm ông, vẻ mặt lo lắng. Từ thái y không thể xem bệnh cho cá, vẫn luôn cảm thấy thẹn với Cảnh Vương. Lúc này đổi thành người ông có thể chữa được, Từ thái y chạy nhanh tới giúp Cảnh Vương đặt bệnh nhân xuống, lấy rương thuốc tùy thân ra, bắt đầu bắt mạch cho thiếu niên bị bệnh.

Sau khi khám xong, Từ thái y lại nhìn khuôn mặt trắng bệch của thiếu niên, trong lòng nghĩ nếu như ông có thể nhìn cổ họng của thiếu niên sẽ chính xác hơn một chút, nhưng thiếu niên này ngất rồi, không tiện cho lắm. Từ thái y đang muốn mở miệng nhờ Cảnh Vương mở miệng thiếu niên ra giúp thì thiếu niên vẫn đang chìm trong giấc ngủ say lập tức mở đôi mắt đen láy ra. 

\”Thái y, ta chỉ không cẩn thận ngâm trong nước hơi lâu thôi.\”

Lý Ngư khàn giọng nói nhỏ. Cậu biết nguyên nhân mình mắc bệnh, sợ rằng lát nữa ngủ thật sẽ làm trễ việc chẩn bệnh nên nhanh chóng \”tỉnh\” lại nói cho thái y biết. 

Thái y chưa từng gặp qua người bệnh nào chủ động như vậy: \”……\”

Từ thái y không nhin được mỉm cười: \”Vị công tử này đúng là bị cảm phong hàn, thấy sốt cao chưa lui, tinh thần còn tốt. Bởi vậy thần suy đoán tuy bệnh nặng nhưng không nguy hiểm tới tính mạng, tuy nhiên vẫn cần phải chăm sóc chu đáo. \”

Trong lòng Từ thái y đã hiểu rõ, nhanh chóng viết toa thuốc. Cảnh Vương lệnh cho Vương Hỉ đi sắc thuốc, gian nhà ban đầu cũng đã được hạ nhân dọn dẹp xong. Cảnh Vương buớng bình ôm Lý Ngư đưa cậu về.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.