Editor: Lynn
Trong đúng mười lăm phút, toàn bộ thân cá của Lý Ngư đều dại ra.
Tên đáng ghét ấy vậy mà lại viết những chữ không đầu không đuôi đó lên hết tất cả tường trắng trong phủ. Điều này khiến cho Lý Ngư ngại đến muốn chui vào bể cá ngay. Hết mấy câu khẩu hiệu dở hơi thời hiện đại hiện lên trong đầu cậu lại đến mấy thông báo dán tường thời đại học
Có thể người khác không hiểu vì sao hai câu đấy lại đi với nhau, Lý Ngư lại biết. Ngày ấy cậu mắng Cảnh Vương coi cậu thành thị thiếp nên đây là lời giải thích muộn màng của đối phương. Cảnh Vương không có thị thiếp. Sở dĩ hắn lên hành động thất lễ như vậy, chỉ vì thích hắn.
Tâm duyệt…… Tâm duyệt……
Cậu lặp đi lặp lại nhiều lần cái từ này, đột nhiên có chút nhoi nhói trong lòng.
Nếu cậu và Cảnh Vương đều là những người bình thường, nói không chừng giờ đây cậu sẽ có chút cảm động, tiếp nhận hay không cứ để đấy, e rằng không có người nào sâu trong nội tâm không thích được tỏ tình, hơn nữa là dùng cách gần như cuồng nhiệt lấy lòng, chiêu cáo cho cả thiên hạ như vậy.
Nhưng Lý Ngư cũng chẳng thấy vui, ngược lại tâm tình còn trở nên nặng nề hơn. Cậu không phải không biết Cảnh Vương không có thị thiếp, mà là cậu cho rằng Cảnh Vương coi cậu là một người rất dễ bị bắt nạt. Lý Ngư cảm thấy đã chịu nhục, nhất thời cậu không muốn đối mặt với Cảnh Vương.
Nhưng Cảnh Vương lại lấy phương thức như vậy nói cho cậu biệt, không phải hắn khinh bạc cậu, mà là tâm duyệt.
Tâm duyệt, cậu biết, là chữ yêu và thích của người xưa.
Cảnh Vương động tình với cậu, đối với cậu mà nói, so với khinh bạc còn tệ hơn.
Lý Ngư rất rõ mình chỉ là con cá được Cảnh Vương nuôi. Cảnh Vương yêu \”Lý công tử\”, cũng chẳng qua là do lúc cá làm nhiệm vụ tạo ra một loạt tình huống chung đụng.
Cảm tình như vậy là được tính sẵn, là bất đắc dĩ. Nếu như cứ để nó tiếp tục phát triển, nhiệm vụ tiếp theo hệ thống ra sẽ là cái gì chứ. Theo logic của hệ thống, các yêu cầu sẽ khiến cho mối quan hệ so với \”Phong hoa tuyết nguyệt\” càng khắc sâu hơn. Nếu cậu muốn hoàn thành nhiệm vụ, nói không chừng phải làm ra càng nhiều hành động khiến Cảnh Vương hiểu lầm nhiều hơn.
Cuối cùng, cùng rất nhiều xuyên thư văn giống nhau, có lẽ kết cục chính là hắn thuận thế cùng Cảnh vương ở bên nhau.
Nhưng cậu cũng không muốn như thế. Tình cảm là thứ quý giá nhất của cậu, cảm giác bị hệ thống đưa đẩy rất khó chịu, những chuyện trước đó thì cậu không so đo, nhưng chuyện tình cảm không thể chấp nhận qua loa càng không thể bị đẩy đưa tính kế.
Có thể là làm cá cưng lâu rồi nên cậu không thể kìm lòng quan tâm lo lắng tới Cảnh Vương, nhưng đấy chỉ là sự yêu thích giữa sủng vật và chủ nhân, không phải của đôi lứa nồng thắm, bình đẳng và yêu thương nhau.
Cậu không câu nào thản nhiên tiếp nhận cảm tình của Cảnh Vương, rồi đem trái tim mình giao ra bên ngoài được. Cảnh Vương không biết Lý công tử là cá, nhưng cậu biết, cá và Lý công tử là một, cá không yêu Cảnh Vương, Lý công tử cũng không yêu.