Lý Ngư không biết tin Liễu Không đại sư vào cung yết kiến nên giờ cậu đang ghé vào thành bể cá Thanh Hoa, tức giận trừng mắt nhìn Cảnh Vương.
Vết thương của Cảnh Vương mới tốt lên một chút, hắn lại cầm một cuốn sách tu tiên cổ, làm trò giả bộ đọc trước mặt cá.
Lý Ngư không biết cọng dây thần kinh nào của bạo quân chủ nhân bị chập, đường đường là nam chính tiểu thuyết cung đấu lại hứng thú với tu tiên, còn đọc đến hứng chí. Trong lòng Lý Ngư dâng lên nguy cơ, chỉ sợ lơ là một chút thôi là Cảnh Vương sẽ xách đít đi tu tiên.
Dù sao giặc tới thì đánh, nước lên nâng nền, đây cũng chẳng phải lần đầu cậu quấy rối Cảnh Vương tu tiên. Vốn cậu định là làm ướt sách của Cảnh Vương theo thường lệ, loại sách này bị cậu làm ướt nhiều rồi, Cảnh Vương chưa bao giờ trách mắng cậu nên Lý Ngư không hề sợ. Chỉ là lúc này, cậu nhìn thoáng quá cái tay bị băng gạc bọc lấy của Cảnh vương thì lại có chút do dự. Nếu như cá trực tiếp nhào tới, không cẩn thận khiến cho vết thương của Cảnh Vương dính nước thì làm sao bây giờ?
Thái y dặn dò đi dặn dò lại, chỗ bị thương tuyệt đối không được dính nước, Lý Ngư cũng không mong vết thương của chủ nhân bạo quân chuyển biến xấu rồi lại phát sốt, sẽ mệt chết cá mất.
Hay là khi nào biến thành người rồi dấu sách đi đi, hoặc là trực tiếp cáo trạng với Vương công công nhỉ? Hẳn là Vương Hỉ cũng không mong muốn chủ nhân ông đi tu tiên đâu nhỉ?
Lý Ngư đang lên kế hoạch phá hoại ý định tu tiên của Cảnh Vương thì La tổng quản đặc biệt đến Cảnh Thái Điện truyền lời thay hoàng đế, bảo Liễu Không đại sư đã đến, Hoàng đế muốn Cảnh Vương đến gặp ông ấy.
La tổng quản lại nhỏ giọng thì thầm gì đó với Cảnh Vương, Cảnh Vương bình tĩnh nhìn Cá Nhỏ một cái, đáp ứng.
Mà Lý Ngư khi nghe thấy được Liễu Không đại sư thì có chút hoảng loạn. Nếu cậu nhớ không lầm thì Liễu Không đại sư chính là trụ trì chùa Hộ Quốc, trong nguyên tác ông là một cao tăng có địa vị rất cao. Sau khi Cảnh Vương biến thành bạo quân, Liễu Không từng ra mặt khuyên bảo, Cảnh Vương hắc hóa dù chưa nghe theo nhưng lại cũng không giết ông. Bởi vậy mới thấy được Liễu Không thật sự có vài phần bản lĩnh.
Chỉ là trong nguyên tác Liễu Không vì khuyên can Cảnh Vương nên mới lên sân khấu, mà giờ Cảnh Vương vẫn còn rất tốt nhưng vì sao Liễu Không còn muốn gặp Cảnh Vương?
Lý Ngư căn bản không nghĩ tới bản thân là nguyên nhân cần lo lắng. Cậu nghĩ rằng Cảnh Vương đọc không ít sách nhập môn tu tiên, hay là thay đổi chủ ý không muốn tu tiên nữa mà là muốn bỏ hồng trần theo Liễu Không xuất gia?
Đối với một nam chính cung đấu luôn không theo lối mòn cứ muốn đi tu tiên mà nói thì rất có thể!
Mắt thấy Cảnh Vương đi về hướng Càn Thanh Cung, Lý Ngư lập tức nhảy ra khỏi bể, nhảy vào bình thủy tinh, cậu cũng muốn đi theo! Lý Ngư âm thầm hạ quyết tâm, nếu Cảnh Vương thực sự muốn xuất gia thì cậu sẽ lại lần nữa quậy tung Càn Thanh Cung, khiến lần xuất gia này thất bại.
Vốn Cảnh Vương cũng không định bỏ rơi cậu lại, một bên thành thạo bỏ Cá Nhỏ vào bình, một bên lại cảm thấy hình như con cá chép tinh này đang tỏa ra sát khí.