Cảnh Vương phát hiện, sau khi cá chép tinh chấm dứt lần \”nhập định\” này xong thì nhiệt tình với hắn hơn hẳn.
Rõ ràng là trước đấy hắn vừa mới tỉnh thì lại lập tức bỏ hắn đi \”nhập định\”.
Dạo gần đây Cảnh Vương có đọc mấy cuốn sách nhập môn tu tiên, cũng biết \”nhập định\” là tình hình đặc biệt.
Cho nên hẳn là Cá chép tinh đã ngộ ra được điều gì ư?
Thực tế Lý Ngư đang vô cùng đắc ý: Phát hiện Cảnh Vương trước kia là một bé mập, kinh hỉ không, bất ngờ không, hì hì hì!
Lý Ngư cũng không biết chuyện trong ảo cảnh là thật hay giả, nhưng chuyện bé mập này có thể đem ra chọc mãi.
Cá chép nhỏ bọc thủy sinh tơ vàng cười đến co rút cả người, cười đến bạo quân chủ nhân nhìn cũng méo hiểu chuyện gì xảy ra.
Cảnh Vương bị thương khiến trong lòng Hoàng đế vô cùng hổ thẹn. Ông muốn Cảnh Vương ở lại trong cung dưỡng thương cho tốt, nhưng mà Cảnh Vương lại chỉ đáp ứng ở lại ba ngày rồi xin cáo lui.
Hoàng đế ngẫm lại mỗi lần Cảnh Vương vào cung là một lần hắn gặp chuyện, trầm mặc suy nghĩ một lát rồi gật đầu đồng ý. Qua trận biến cố lần này, Hoàng đế ít nhiều có chút bất an. Không phải vì ông nghi ngờ Cảnh Vương mà là ông không yên tâm về con cá của hắn, đến cả Khâm Thiên Giám cũng thấy không ổn.
Hoàng đế ngồi ở Càn Thanh Cung một canh giờ, cuối cùng lệnh cho nội thị tổng quản La Thụy Sinh đến chùa Hộ Quốc mời Liễu Không đại sư tới.
Sở dĩ cho mời Liễu Không vì vị này khác với các cao tăng khác. Hồi còn trẻ ông ấy đã từng chu du tứ hải, nhìn xa trông rộng, nói năng bất phàm. Hiện ông đang làm trụ trì của chùa Hộ Quốc, nếu nói quản sự của Khâm Thiên Giám là người hoàng đế tin tưởng nhất thì Liễu Không bằng ba vị quản sự cộng lại. Chỉ là ông đã sống qua ba đời hoàng đế, tuổi cũng đã lớn nên không dễ gặp mặt, ngoại trừ hoàng đế thì không cho bất cứ kẻ nào mặt mũi hết. Nói chuyện bên lề một chút thì, Tam hoàng tử, Lục hoàng tử nếu có thể mượn sức vị Liễu Không này chứ không phải bất kỳ hòa thượng giả nào khác, thì cục diện bây giờ cũng không xảy ra.
La tổng quản mang theo thánh chỉ hoả tốc chạy tới chùa Hộ Quốc, chỗ Cảnh Vương rất nhanh cũng đã biết được. Mấy ngày nay ở trong cung, Cảnh Vương vẫn ở trong Cảnh Thái Điện như cũ. Khi Vương Hỉ đem ám báo đến Cảnh Vương liếc nhìn người vẫn luôn đi theo hắn rồi lại nhìn bé cá trong bể sứ Thanh Hoa sau đó thản nhiên gật đầu.
Lý Ngư chỉ là một con cá, sống ở đâu cũng không quan trọng. Nhưng vương phủ có Cảnh Vương vì cậu mà xây một cái ao siêu to, càng thêm tự do tự tại, nên cậu thích ở Vương phủ hơn, có điều chịu khó ở Cảnh Thái Điện vài ngày cũng không sao.
Khi Vương Hỉ thả cá vào bể sứ Thanh Hoa, Lý Ngư kinh ngạc nhìn bốn phía. Nhưng mà hiện tại cậu đã gần như không cần bể cá nữa, Cảnh Vương vẫn điều chỉnh nó lại cho cậu. Cậu bơi qua bơi lại trong bể, thế mà lại thấy thoải mái
Lý Ngư nịnh nọt nghĩ ngợi, người nuôi cá đệ nhất thiên hạ, chủ nhân bạo quân đứng thứ hai không ai dám nhận thứ nhất.