Ban đầu Diệp Thanh Hoan cho rằng đây là chuyện hài, vừa cười vừa đọc thư. Trong bức thư này chỉ có vỏn vẹn mấy lời, nhưng sau khi Diệp Thanh Hoan liếc một cái thì sắc mặt liền thay đổi.
Cảnh Vương mặc dù rất ghét bỏ Diệp thế tử nhưng dù sao thì y vẫn là biểu đệ của mình, Cảnh Vương vẫn muốn biết chuyện gì có thể khiến cho Diệp Thanh Hoan thay đổi sắc mặt như thế nên bèn liếc Vương Hỉ một cái.
Vương Hỉ tiến lên thay hắn nói: \”Thế tử gia, ngài sao vậy?\”
Diệp Thanh Hoan như người mất hồn, tới nửa ngày sau mới hoàn hồn lại, đưa thư tới: \”Thiên Trì, huynh có biết bức thư này do người nào viết không?\”
Vương Hỉ nhận thư, không nhìn qua mà lập tức giao cho Cảnh Vương. Mục Thiên Trì nhìn lướt qua, đọc xong cũng bất ngờ.
Bức thư này được viết bằng nét chữ xiêu vẹo nhất hắn được thấy từ trước cho tới nay, chỉ có vài chữ là viết bình thường, phần lớn còn lại toàn cụt tay thiếu chân, xiêu vẹo như là bị gió thổi qua. So ra thì chữ bọn trẻ con sáu bảy tuổi tập viết viết còn đẹp hơn.
Chỉ nguyên chữ xấu còn chấp nhận được, trong thư… Lại còn đề cập đến một việc sởn tóc gáy.
Nhị hoàng tử dự định ám hại Diệp Thanh Hoan, muốn đổ oan Diệp thế tử giết công chúa Kim Tuyệt, bức thư này dặn Diệp Thanh Hoan phải để tâm hướng đi của Nhị hoàng tử. Hơn nữa lại càng không được tin vào lời của Lục hoàng tử.
Hoàng đế bây giờ có sáu hoàng tử, trong đó có bốn người đã trưởng thành. Chỉ cần là người tinh tường sẽ nhìn ra được rằng Lục hoàng tử là tùy tùng của Tam hoàng tử, Tam hoàng tử và Nhị hoàng tử không hợp nhau, mà Cảnh Vương lại không hợp với tất cả những người còn lại.
Bức thư này chỉ mỏng bằng một tờ giấy nhưng nó lại liên quan tới ba vị hoàng tử trong bốn vị. Bản thân Diệp Thanh Hoan có quan hệ với Cảnh Vương nên chỉ cần nghĩ qua tới đây, sắc mặt Cảnh Vương cũng trở nên nghiêm nghị.
Thừa Ân Công phủ là mẫu tộc của tiên hoàng hậu, được hoàng đế vô cùng coi trọng, tiền đồ sáng lạn là điều chắc chắn. Vì tiên hoàng hậu sinh ra được mấy vị hoàng tử nhưng họ không chết trẻ thì lại không trọn vẹn nên mặc dù Thừa Ân Công phủ không có vị hoàng tử nào nhưng ấn theo địa vị bây giờ của họ thì cũng chẳng cần phải trợ giúp vị hoàng tử khác. Thêm nữa bình thường Thừa Ân Công không thường lui tới với mấy vị hoàng tử này, luôn cố gắng tránh xa phân tranh nhưng rất có thể phân tranh lại chủ động tìm tới.
Bức thư này được Hùng Phong đưa, chỗ nào cũng kỳ lạ. Những chuyện trong thư viết rất khó tin, không biết thực hư ra sao nên Diệp Thanh Hoan tạm thời khó mà phân biệt được. Hiện tại y đang còn chuyện khác đáng phải lo hơn, y không biết liệu bản thân mình có trở thành quân cờ trong ván cờ thâu tóm lấy phủ Thừa Ân Công không?
Mục Thiên Trì nghĩ một chút rồi ho nhẹ. Diệp Thanh Hoan ngẩng đầu, chỉ thấy đầu ngón tay của Cảnh Vương bị móng tay bấm vào tên của một người.
Cảnh Vương đang ám chỉ, Diệp Thanh Hoan thấy rõ, Cảnh Vương muốn y chú ý tới \”công chúa Kim Tuyệt\”.
Diệp Thanh Hoan ngơ ngác: \”Sao huynh lại chỉ công chúa Kim Tuyệt?\”