Cảnh Vương cũng không để ý bất kì ai trong số các vũ cơ, ngay cả Sở Yến Vũ mà Tam hoàng hoàng tử chắc chắn nhất, Cảnh Vương cũng chỉ xem múa thôi, đối với người này cũng không phá lệ mà liếc nhìn thêm một cái.
Mục Thiên Minh vốn chuẩn bị sẵn hẳn cả một bài ca ngợi cứ như thế bị chặn lại không ra khỏi miệng được.
Sở Yến Vũ không hề tỏ ra nôn nóng, cậu ta cụp mắt không biết đang suy nghĩ gì.
Lục hoàng tử đẩy nhẹ Mục Thiên Minh: \”Tam hoàng huynh?\”
Mục Thiên Minh nghĩ thầm dù sao hôm nay cũng đủ mất mặt rồi, mất thêm một lần nữa cũng không ngại. Hắn cắn răng, nặn ra một nụ cười: \”Ngũ hoàng đệ cảm thấy tạm được nhưng vi huynh ngược lại là cảm thấy rất tốt. Một nam một nữ dẫn đầu này cũng là người vi huynh ngàn người mới chọn được một, hay là đưa Ngũ hoàng đệ giải sầu được không?\”
Nói thẳng ra như vậy sẽ không ai không hiểu được ý tứ của Tam hoàng tử. Mục Thiên Minh cũng không tin hắn đã chủ động tỏ ý muốn đưa người như vậy rồi, Cảnh Vương vẫn sẽ thờ ơ không động lòng.
Cảnh Vương đổi tay, nhàn nhàn chống cằm lên tay trái, tay phải ấn Cá chép nhỏ đang muốn thò đầu ra xuống nước.
Cảnh Vương liếc mắt sang Vương Hỉ, Vương Hỉ tâm linh tương thông với Cảnh Vương liền nói: \”Điện hạ nói… Không muốn.\”
Đó là \”Không muốn\”, chứ không phải là \”Không cần\” hay là \”Không cần thiết\”.
Ý của không muốn chính là, người ta nhìn không lọt mắt.
Mục Thiên Minh: \”…\”
\”Cảnh Vương điện hạ có gì bất mãn với ta sao?\”
Tấm lưng gầy thon gọn của Sở Yến Vũ ưỡn đến mức thẳng tắp, móng tay bấm chặt vào lòng bàn tay, trong đôi mắt tựa như bùng lên lửa giận.
Mặc dù cậu ta đã có người trong lòng, nhưng Cảnh Vương thất lễ như vậy, đối với cậu ta mà nói là sự sỉ nhục lớn. Sở Yến Vũ rất tự tin về bản thân nên muốn biết nguyên nhân.
Lý Ngư: \”…\”
Lý Ngư kinh ngạc, đây là tiểu kiều phi trong nguyên tác thờ ơ lãnh đạm với Cảnh Vương à!
Sao cứ thấy phải ngược lại ấy?
Lời của Sở Yến Vũ vừa thốt ra khỏi miệng liền hối hận mình lỗ mãng.
Cảnh Vương nở nụ cười trào phúng, lắc lắc đầu, đứng dậy cầm chung trà lên, lệnh Vương Hỉ tiễn khách.
Sở Yến Vũ: \”…\”
Sở Yến Vũ cẩn thận suy nghĩ, Cảnh Vương lắc đầu ý là không có bất mãn gì với cậu?
Đúng lúc này Vương Hỉ thở dài một tiếng \”Hầy\”: \”Mong Sở công tử đừng hiểu nhầm. Điện hạ không có ý gì khác, chỉ có một ý thôi, đó là công tử như nào thì liên quan gì đến ngài ấy?\”
Tam hoàng tử, Sở Yến Vũ, Lục hoàng tử: \”…\”
Mục Thiên Minh nhức đầu, người đã đưa tới tận cửa rồi mà Cảnh Vương cũng không chịu thu, hắn ta nên làm gì đây?