Tác giả: Quan Mộc
Edit: Tần Nhiếp Mặc
Beta: Quá Tam Ba Bận
____________
Chương 14
Trong rừng cây âm u yên tĩnh, một con lợn rừng và một người đàn ông đang căng thẳng giằng co với nhau.
Tay nam nhân cầm đao bổ củi, eo lưng hơi cong, từng thớ thịt trên cơ thể đều căng ra. Thủ thế bất cứ khi nào cũng có thể xuất kích, không chớp mắt nhìn chằm chằm lợn rừng.
Một cơn gió thổi qua, những chiếc lá khô trên cây xoay tròn rồi từ từ rơi xuống, đồng thời phá vỡ bầu không khí bế tắc này.
Bốn móng dày của con lợn rừng xúc đất lao về phía người đàn ông.
Chu Viễn nhanh nhẹn ngồi xổm xuống đồng thời nghiêng người lăn một vòng, dùng đao trong tay chém vào chân sau của con lợn rừng.
Lợn rừng bị ăn đau nhưng một đao kia không gây sát thương trí mạng, nó thở phì phò rồi quay lại đánh tới Chu Viễn.
Ngay khi sắp bị đánh trúng, Chu Viễn ra sức nhảy lấy đà, nắm lấy cành cây treo lơ lửng trên đầu, vung chân nhảy ra phía sau nó, lại đâm một nhát vào mông con lợn.
\”Ui! Đẹp trai quá đi mất!\”
Một bên khác, Khưu Bạch ở trên cây nhìn thấy không khỏi tán thưởng, tư thế mạnh mẽ, động tác linh hoạt, dùng đao nhanh nhẹn chính xác của Chu Viễn khiến tim gan của Khưu Bạch run lên, vừa hồi hộp vừa phấn khích.
Cùng lúc đó, con lợn rừng đã bị người đàn ông trước mặt chọc tức, hắn dám chém nó hai lần, nó gào thét một tiếng, bắt đầu hung hãn đấu đá lung tung lên.
Trong lòng Khưu Bạch thoáng nhẹ nhõm, lợn rừng đang hoảng hoạn, nó càng hoảng loạn sẽ có càng nhiều sơ hở, Chu Viễn sẽ có thêm một phần thắng.
Nhưng cậu lại không biết, giữa con người và các động vật vốn có khác biệt, mà lợn rừng lại không phải con người, nó là một con dã thú.
Con người khi hoảng hốt sẽ càng dễ mắc sai lầm, nhưng đối với thú hoang đầu óc đơn giản, tứ chi phát triển mà nói, một khi tức giận đến mù quáng thì sẽ dùng toàn bộ vũ lực của mình, không đạt được mục đích thề không bỏ qua.
Quả nhiên, Chu Viễn nhìn thấy lợn rừng bắt đầu nổi điên thì trong nháy mắt sắc mặt trở nên nghiêm trọng.
Anh chú ý đến động tác của lợn rừng, trước khi nó đụng vào đã kịp né tránh sang một bên. Mà thể lực con người sao có thể sánh được lợn rừng, dần dần, chuyển động của Chu Viễn trở nên chậm chạp, không nhanh như lúc mới bắt đầu nữa.
Lợn rừng vẫn nhảy nhót đá lung tung, tuy rằng trên thân cũng có rất nhiều vết cắt lớn nhỏ nhưng đối với con lợn rừng da dày thịt béo mà nói đó chỉ là chuyện nhỏ, nó không dừng lại một giây nào mà dí theo hướng của Chu Viễn mà chạy.
Song, Chu Viễn lần này không còn đủ sức để kịp né tránh, bị nanh sắc của lợn rừng cào trúng ngực, quần áo đột nhiên bị một vết cắt lớn cắt mở, máu lập tức chảy ra.