Mãi cho đến khi bắt đầu quay phim chính thức, Dương Du Minh cũng không nhắc lại chuyện quay ngoại cảnh với Hạ Tinh Trình nữa, ban đầu Hạ Tinh Trình còn thấy lạ, nhưng về sau cả thể xác và tinh thần đều nhập vào trạng thái của nhân vật, nên không nhớ đến chuyện đó nữa.
Ánh đèn ở trường quay hơi tối, phòng nhỏ của Tôn Diệu vì xây bên cạnh nhà lầu, nên ánh sáng xung quanh bị nhà cao tầng bốn phía chặn mất, chỉ có một chút ánh nắng mặt trời chiếu vào từ cửa sổ của gian ngoài vào mỗi buổi chiều.
Nên lúc Hàn Bách Hàm đi theo Tôn Diệu vào gian phòng nhỏ, thì thấy Tôn Tuần Yến đang nằm trên chiếc giường nhỏ mà Tôn Diệu thường ngủ ở gian ngoài, lúc này ánh sáng chỉ chiếu vào một góc của chiếc giường nhỏ, những chỗ khác thì rất tối.
Tôn Diệu bế con gái lên, rồi bước vào bên trong. Ánh sáng của gian trong thậm chí càng tối hơn, bên ngoài cánh cửa sổ duy nhất của gian phòng là bức tường của nhà bên cạnh, ánh mặt trời tản ra có thể xuyên qua các khoảng trống trên tường và cửa sổ chiếu xuống, nên không đến nỗi giơ tay lên không thấy rõ năm ngón, nhưng nếu không bật đèn, thì ngay cả khuôn mặt của mình cũng sẽ rơi vào trong bóng tối.
Tiếp tục sống trong một môi trường như vậy đương nhiên sẽ không làm người ta cảm thấy hạnh phúc.
Tôn Tuần Yến được thay đổi tư thế, nằm nghiêng ở trên giường.
Hàn Bách Hàm vẫn đang ôm bó hoa mua cho Tôn Tuần Yến, anh theo sau Tôn Diệu vào trong gian phòng nhỏ, đặt hoa trên bệ cửa sổ, rồi xoay người lại hỏi Tôn Diệu: \”Để đây được không?\”
Tôn Diệu không ngẩng đầu lên, chỉ tùy tiện trả lời: \”Để đó đi.\” Hắn luồn tay vào trong đồ ngủ của Tôn Tuần Yến để sờ lưng cô bé.
Mặc dù hắn nhanh chóng rút tay ra, nhưng Hàn Bách Hàm nhìn hành động của hắn, vẫn bất giác hơi nhíu mày.
Tôn Diệu đi ra khỏi gian phòng, một lát sau cầm một cái khăn quay lại, lau mồ hôi sau lưng cho Tôn Tuần Yến.
Hàn Bách Hàn dời ánh mắt đi chỗ khác, vì anh nhìn thấy đồ ngủ của Tôn Tuần Yến bị kéo căng, bỗng chốc phác họa ra đường cong của cơ thể thiếu nữ, anh xoay người rời khỏi gian phòng nhỏ.
Tôn Diệu cũng nhanh chóng cằm khăn mặt đi ra, hắn tới phòng vệ sinh giặt sạch, rồi nói với Hàn Bách Hàm: \”Mời ngồi, công tố Hàn.\” Hắn chưa bao giờ gọi thẳng tên Hàn Bách Hàm, có lẽ là gọi cả họ cả tên có vẻ quá cứng nhắc, chỉ gọi mỗi tên thì lại có vẻ quá thân mật.
Nhưng Hàn Bách Hàm vẫn luôn gọi hắn là Tôn Diệu, bắt đầu từ lần đầu tiên gặp nhau ở trại tạm giam cho tới bây giờ.
Lúc Tôn Diệu đi ra khỏi phòng vệ sinh, Hàn Bách Hàm vẫn chưa tìm ra chỗ để ngồi, mấy cái ghế trong phòng đều xếp đầy đồ linh tinh. Thế là Tôn Diệu bèn cuộn cái chăn trên giường lên, rồi bảo Hàn Bách Hàm ngồi xuống giường.
Hàn Bách Hàm liếc nhìn cái drap nhăn nhúm ở trên giường, nói: \”Không cần đâu, tôi đứng một lát rồi đi ngay.\”
Tôn Diệu kéo drap giường lại, ngẩng đầu nhìn anh nói: \”Mới đổi hôm qua đó, không bẩn đâu.\”
Hắn đã nói như vậy, ngược lại Hàn Bách Hàm không biết phải từ chối như thế nào cả, trong lòng anh đang nghĩ trên chiếc giường này không biết đã đọng lại bao nhiêu mồ hôi của Tôn Diệu, anh hơi chống cự cũng không muốn ngồi trên giường người khác, nhưng bị Tôn Diệu trực tiếp chọc thủng suy nghĩ, anh cũng chỉ có thể giả vờ không để ý, đi tới bên giường ngồi xuống.
Tôn Diệu lùi lại mấy bước, nghiêng người dựa vào bàn ăn.
Trong phòng yên tĩnh lại, Hàn Bách Hàm nhìn thấy ánh nắng mặt trời từ ngoài cửa sổ chiếu vào ngày càng gay gắt, mà cũng sắp biến mất khỏi gian phòng này rồi, hình như đồng thời cũng mang đi nhiệt độ khô hanh trong phòng, làm cả căn phòng đều bốc lên mùi nấm mốc ẩm ướt, có lẽ còn có thêm mùi khác trộn lẫn vào nữa, cũng có lẽ là mùi mồ hôi Tôn Diệu ngủ một đêm để lại trên chiếc giường này.
Suy nghĩ này làm Hàn Bách Hàm không thoải mái lắm, anh ngồi rất thẳng, tay khoát lên đùi không muốn chạm vào drap giường ở bên dưới, anh hỏi Tôn Diệu: \”Gần đây đã dẫn Tiểu Yến tới bệnh viện kiểm tra chưa? Tình hình có chuyển biến tốt không?\”
Tôn Diệu nói: \”Hôm thứ hai có tới bệnh viện, làm kiểm tra rồi, tình hình sức khỏe rất bình thường.\”
Hàn Bách Hàm hỏi hắn: \”Thuận tiện không? Nếu như cần giúp gì thì cứ tới tìm tôi.\”
Tôn Diệu trả lời: \”Gọi taxi đi. Có mấy tài xế sẽ từ chối chở đi, nhưng có mấy người sẽ không, dù sao thì cũng đi được.\”
Hàn Bách Hàm gật đầu, một lát sau anh lại hỏi: \”Tôi có thể giúp được gì cho hai người không?\”
Tôn Diệu nhìn anh: \”Cậu giúp tôi tìm việc là đã giúp tôi rất nhiều rồi.\”
Hàn Bách Hàm rủ mắt, anh cảm thấy ít nhất có thể giúp đỡ được Tôn Diệu, thì mình không phải là một người hoàn toàn vô dụng.
Tôn Diệu đứng một lúc, hắn cầm ấm siêu tốc trên bàn lên, định tới phòng vệ sinh lấy nước, hắn nói với Hàn Bách Hàm: \”Uống nước nhé, giờ tôi đi nấu.\”
Hàn Bách Hàm lập tức nói: \”Không cần phiền phức như vậy. Hôm nay trời nóng lắm, nấu nước nóng cũng uống không nổi.\”
Tôn Diệu dừng bước, để ấm siêu tốc lại trên bàn, hắn đứng trong phòng suy nghĩ một chút, rồi nói: \”Trong tủ lạnh vẫn còn nước khoáng.\” Hắn đi tới, mở một cái tủ lạnh cũ bên cạnh bàn ăn ra.
Cái tủ lạnh kia đặt rất gần giường, Hàn Bách Hàm theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn, thì thấy trong tủ lạnh chất đầy đồ, phần lớn là thức ăn và thịt tươi sống, cũng có mấy hộp cơm đang đậy kín. Tôn Diệu lấy một chai nước khoáng từ trong tủ lạnh ra, đồng thời Hàn Bách Hàm cũng nhìn thấy ngăn thứ hai của tủ lạnh có để một hộp giấy đựng bánh ga tô.
Tôn Diệu nhanh chóng đóng cửa tủ lạnh lại, đưa chai nước đã lấy ra khỏi tủ lạnh cho Hàn Bách Hàm.