[Đm – Hoàn] Minh Nhật Tinh Trình – Chương 38 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 21 lượt xem
  • 9 tháng trước

[Đm – Hoàn] Minh Nhật Tinh Trình - Chương 38

Bọn họ ngồi nói chuyện một lúc, sau khi uống xong một ly nước, Trần Hải Lan đi vào gian trong chuẩn bị đi ngủ trước.

Dương Du Minh đứng lên, để ly nước lại trên tủ rượu, sau đó xoay người nhìn Hạ Tinh Trình, nói: \”Ngủ chưa?\”

Hạ Tinh Trình gật đầu, cậu về lại bên giường nhỏ của mình, cởi giày ngồi lên, sau đó cậu nhìn thấy Dương Du Minh đi tới cạnh cửa, giơ tay tắt đèn của gian ngoài.

Trước mặt bỗng chốc tối đen, một lát sau Hạ Tinh Trình mới thích ứng được, dựa vào ánh sáng từ gian trong hắt ra, cậu nhìn thấy đường nét thon dài của Dương Du Minh.

\”Ngủ ngon.\” giọng Dương Du Minh trầm thấp.

Hạ Tinh Trình cũng nói: \”Ngủ ngon.\”

Sau đó, Dương Du Minh đi vào gian trong, sau khi đi vào hắn cũng không đóng cánh cửa ngăn giữa hai phòng lại, Hạ Tinh Trình nằm xuống giường, cậu có thể nghe thấy Dương Du Minh và Trần Hải Lan đang khẽ nói chuyện, lúc cậu cẩn thận lắng nghe, có thể nghe rõ bọn họ đang nói những nội dung không quan trọng mấy, thế là cậu bèn trở mình, kéo chăn lên cao một chút che hết nửa khuôn mặt của mình, chỉ để lộ một đôi mắt ra ngoài.

Hạ Tinh Trình cảm thấy có lẽ là Trần Hải Lan biết rồi, Trần Hải Lan chắc chắn sẽ không thể hiện ra trước mặt cậu, nhưng không biết liệu Trần Hải Lan có hỏi Dương Du Minh hay không, dù sao hai người cũng là bạn bè nhiều năm nay rồi.

Nhưng anh ta nhìn ra thì sao chứ? Xem ra Dương Du Minh không hề nghĩ tới việc giấu Trần Hải Lan, hắn không quan tâm đến việc để lộ những dấu vết trên cơ thể mình, thì có lẽ thái độ của hắn là không sợ Trần Hải Lan biết nhỉ, chỉ là không ngờ lúc đó Lăng Gia Nguyệt lại ở đây. Thái độ của Lăng Gia Nguyệt làm Hạ Tinh Trình hơi khó chịu, nhưng cũng chỉ hơi mà thôi, dù sao so với thái độ thản nhiên của Dương Du Minh, thì Lăng Gia Nguyệt có nghĩ thế nào, đối với Hạ Tinh Trình chẳng hề quan trọng.

Lúc này, đèn gian trong cũng tắt, không còn tiếng nói chuyện nữa, Hạ Tinh Trình nghĩ thầm chắc là hai người họ ngủ hết cả rồi.

Nhưng giờ Hạ Tinh Trình chẳng cảm thấy buồn ngủ chút nào, cậu nằm nghiêng trên giường, lấy điện thoại dưới gối, mở wechat ra tìm tên Dương Du Minh.

Cậu mở ảnh đại diện của Dương Du Minh ra, nhìn thấy đó là một tấm hình biển xanh mênh mông vô tận, cho tới giờ hai người vẫn chưa có một cuộc trò chuyện nào, thế là cậu bèn gửi tin nhắn đầu tiên qua: \”Anh Minh.\”

Hạ Tinh Trình không biết liệu Dương Du Minh có trả lời cậu hay không, có lẽ Dương Du Minh đã ngủ rồi.

Nhưng không ngờ, Dương Du Minh nhanh chóng trả lời cậu một chữ: \”Ừm.\”

Tâm trạng Hạ Tinh Trình hơi kích động, cậu ở trong chăn trở mình nằm sấp trên giường, có thể dùng hai tay để gõ chữ nhanh hơn: \”Anh Lan ngủ chưa?\”

Dương Du Minh trả lời cậu: \”Có lẽ là ngủ rồi.\”

Hạ Tinh Trình bỗng chốc muốn bật dậy, nhưng do dự một lát rồi vẫn vứt bỏ ý định đó đi, cậu nhanh chóng gõ ra một hàng chữ: \”Anh cùng em về Bắc Kinh được không?\” Quê của Hạ Tinh Trình không phải ở Bắc Kinh, nhưng cậu có một căn hộ ở Bắc Kinh, công ty cũng ở Bắc Kinh, ngoài việc thỉnh thoảng về quê thăm cha mẹ và anh hai, lúc không có lịch trình cậu đều ở trong căn hộ ở Bắc Kinh.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.