[Đm Hoàn, Mía Ngọt] Kẻ Sát Nhân Và Bé Ngốc – 69 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm Hoàn, Mía Ngọt] Kẻ Sát Nhân Và Bé Ngốc - 69

Haha tui chỉ ngược trong 3 chương rồi thôi.

207.

Ngày hôm sau cũng là ngày thứ hai cậu ở đây, những ngày hành hạ bắt đầu.

Bắt đầu từ hình phạt nhẹ nhất.

Viện trưởng bảo rằng: Chẳng ai muốn bán đồ ăn cho người đồng tính cả nên cậu sẽ không được ăn gì.

Cứ thế cậu bị bỏ đói ba ngày chỉ được uống nước để duy trì sự sống mà thôi.

Ngày thứ năm, viện trưởng lại lần nữa xuất hiện.

\”Cậu đã suy nghĩ lại chưa?\”

Lâm Huy bấy giờ đã gầy hơn trước, môi bị nứt vì thiếu dinh dưỡng nhưng cậu thiếu niên vẫn mạnh mẽ lắc đầu.

Một câu nói cũng không cho họ nghe, họ không xứng.

Viện trưởng thấy vậy thì cười khẩy: \”Được, tôi đã cho cậu ba ngày để suy nghĩ kĩ mà cậu vẫn như vậy thì chúng ta sẽ bắt đầu thực hiện biện pháp loại bỏ chất bệnh đồng tính trong người cậu.\”

208.

Ngồi trong căn phòng trắng, tay Lâm Huy đau đến run rẫy, từng khẽ ngón tay đều xưng đỏ thậm chí có ngón có bật cả máu ra.

Đây vốn chẳng phải chữa bệnh gì cả mà là tra tấn thì đúng hơn.

Những người mặc áo trắng xưng danh bác sĩ kia mang Lâm Huy đến một căn phòng đầy trên mặt tường những dụng cụ tra tấn.

Họ treo cậu lên bức tường trắng.

Ban đầu họ dùng cái kẹp ngón tay dùng để tra tấn những người phụ nữ ngoại tình ở thời xưa.

Họ đeo từng ngón tay của cậu vào từng cái lỗ của cái kẹp ngón tay đó rồi siết chặt lại khiến cho từng ngón tay cậu bị nghiền ép với gỗ.

Lâm Huy hét lên một tiếng, cậu đau đớn cắn răng chịu đựng.

Sau khi siết kẹp ngón tay ở một mức độ đủ đau nhưng không làm thương tổn hay đứt lìa ngón tay.

Họ cứ để thế cho cậu chịu đựng.

Một người đàn ông khác cầm chiếc roi da ngắm nghía xong liếc qua Lâm Huy.

Chiếc roi da dơ cao vút hạ xuống cơ thể gầy yếu của cậu.

Cứ thế đánh thêm năm sáu cái liên tiếp lên da cậu khiến nó hằng lên vết roi đỏ màu máu.

Lâm Huy đau đớn nhưng tuyệt không than một tiếng.

209.

Lâm Huy được đưa về phòng sau khi ngất xỉu, lúc tỉnh dậy thì đã là hai ngày sau.

Cơ thể cậu đau âm ỉ nhưng vẫn cố gượng dậy, cậu thấy chiếc giường trắng tinh giờ đã nhiễm màu đỏ máu của cậu.

Hơn nữa chiếc bàn đặt cạnh còn có đồ ăn đặt lên trên.

Đến bây giờ cậu không thuể quật cường như lúc ban đầu, nếu không ăn Lâm Huy sẽ chẳng có sức để đối đầu với thử thách phía trước.

Bọn người kia cho cậu đồ ăn không nhiều, ăn chỉ như chống đói mà thôi.

Ăn xong được một lúc thì viện trưởng cùng đám bác sĩ áo trắng bước vô.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.