[Đm/Hoàn] Hướng Dẫn Chăm Sóc Tiểu Zombie – Vũ Vụ Thu – Chương 37: Hoang vu – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Hoàn] Hướng Dẫn Chăm Sóc Tiểu Zombie – Vũ Vụ Thu - Chương 37: Hoang vu

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Vụ Vũ Thu
Thể loại: Đam mỹ, trùng sinh, mạt thế, ngọt văn, xuyên sách, 1v1, HE, hỗ sủng.
Tình trạng bản gốc: 60 chương 2 phiên ngoại (Hoàn)
—–
Truyện chỉ được đăng tải tại https://hoavanang22.wordpress.com và acc Wattpad @iam_soleil.

#danmei
#dm
#matthe
#trùngsinh
#zombie

Editor: Hoa và Nắng – Beta: Nắng

Chương 37: Hoang vu

***

Tạ Linh Dụ bị ánh nắng chói chang chiếu đến mức đau đầu, mọi thứ trước mắt anh tối sầm trong nháy mắt khiến anh vội vàng chạy theo đường cũ quay về hành lang.

Có rất nhiều ngã rẽ trong toàn nhà này, hành lang cũng giống nhau y đúc.

Tạ Linh Dụ đi theo trí nhớ nhưng vẫn đi nhầm đường, không chỉ không tìm được đường ra cửa lớn mà còn đi tới hành lang không biết nào đó.

Hành lang vừa dài vừa tối, đèn cảm ứng còn không nhạy, nhất định phải để Tạ Linh Dụ lớn tiếng hô hoặc mạnh chân dậm xuống mới phản ứng.

Tạ Linh Dụ cảm thấy lặp đi lặp lại hành động như này trông rất ngốc, đặc biệt là đồ zombie xấu xa Sở Hiêu Trần còn đi đằng sau anh, nhưng mà anh tạm thời không có cách nào khác.

Anh nhanh chân hơn, muốn dùng tốc độ nhanh nhất đi qua hành lang này, cũng may ánh rạng đông thắng lợi ở ngay phía trước, anh nhìn thấy cầu thang rồi.

Ngay khi anh định vịn vào tay vịn cầu thang, Sở Hiêu Trần ở phía sau chặn anh lại, ôm anh cách xa cầu thang kia.

\”Ngươi làm gì đấy?\” Tạ Linh Dụ còn chưa nguôi giận.

\”Chủ nhân, chỗ đó hỏng rồi, bước xuống là khoảng không đấy.\” Sở Hiêu Trần kiên nhân giải thích cho anh, \”Có học sinh đùa dai cố ý làm hỏng lan can, bôi sáp lên cầu thang, rất dễ ngã.\”

\”Ngươi lại biết nữa hả?\”

Sở Hiêu Trần buông Tạ Linh Dụ xuống, Tạ Linh Dụ vừa hỏi vừa đi đến quan sát bẫy giấu dưới cầu thang.

Cầu thang này rất nhỏ, tay vịn bị hư, nhưng Tạ Linh Dụ vẫn rất thoải mái, vì nơi này có ánh nắng chiếu vào, sáng sủa.

Sở Hiêu Trần nhìn chân Tạ Linh Dụ đặt gần mép cầu thang, ánh mắt u ám không rõ, trực tiếp bế Tạ Linh Dụ vào căn phòng gần cầu thang nhất.

Trong phòng tối om, Tạ Linh Dụ đột nhiên bị đưa vào không gian như vậy, cả người căng cứng thành một khối băng cứng đờ.

Sở Hiêu Trần lúc này mới có thể tùy ý xoa mặt Tạ Linh Dụ.

\”Không sợ.\” Sở Hiêu Trần ôm Tạ Linh Dụ đến bên cửa sổ, để anh ngồi trên bệ cửa sổ, kéo rèm ra một chút.

Hướng này ngược sáng nên ánh mặt trời hơi ảm đạm, nhưng có còn hơn không.

Lần này Tạ Linh Dụ không muốn hỏi Sở Hiêu Trần muốn làm gì nữa, anh nhìn qua cửa sổ, nhìn thấy một cánh đồng hoang vu.

Anh ngồi trên này, vừa vặn cao hơn Sở Hiêu Trần một chút, có thể hơi cúi xuống nhìn hắn.

Sở Hiêu Trần dùng đôi mắt đỏ của hắn chăm chú nhìn Tạ Linh Dụ.

Sao lại giống như bị thỏ trắng ngây thơ nhìn vậy, Tạ Linh Dụ bực bội nghĩ.

\”Sao lần này chủ nhân không hỏi tôi?\” Thân thể của Sở Hiêu Trần mang theo áp bức đến gần Tạ Linh Dụ.

Tạ Linh Dụ bị hắn đè dựa vào cửa sổ, không kiên nhẫn nói: \”Không muốn hỏi.\”

Anh không muốn để ý đến hắn, người này cứ luôn làm anh phiền lòng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.