[Đm/Hoàn] Được Đại Lão Cố Chấp Cưng Chiều Từ Nhỏ Đến Lớn – Chương 8 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Hoàn] Được Đại Lão Cố Chấp Cưng Chiều Từ Nhỏ Đến Lớn - Chương 8

“Cảm ơn Đoàn Đoàn.”

Tần Ý An chỉ hơi khựng lại một chút, rất nhanh liền phản ứng lại.

Hắn chưa bao giờ uống loại sữa bò đóng hộp giá rẻ này, cho dù là khi bọn trẻ đều rất thích những món ăn vặt ngọt ngào và mới lạ, hắn cũng không nếm thử.

Cứ cho là lần trước hắn đưa sữa cho Tịch Bối uống đi, đó đều là vận chuyển từ nước ngoài về, tuy rằng nghe có vẻ khó tin, nhưng mà…… đúng là vậy.

Mọi người. Bao gồm cả quản gia, đều cho rằng Tần Ý An sẽ không đưa tay nhận lấy.

Nhưng Tần Ý An đã nhận.

Hắn nhận hộp sữa dâu tây từ tay Tịch Bối, sau đó cũng không buông tay, tiếp tục nắm lấy Tịch Bối.

Đoàn Đoàn mềm mại như bông chớp chớp mắt với hắn.

Khuôn mặt lạnh lùng tuấn tú của Tần Ý An lập tức tan chảy, không để ý những người xung quanh đang nhìn gì, hắn tự mình kéo ghế bên cạnh ra, ẩn mong chờ nói với Tịch Bối: “Đoàn Đoàn ngồi.”

Các bạn học xung quanh đều kinh ngạc mở to mắt. Tiếng xì xào bàn tán từ bốn phương tám hướng truyền đến.

Đây là trường tiểu học tư thục quý tộc, lớp hai không thể không nói, bọn trẻ so với những đứa trẻ bình thường đều trưởng thành sớm hơn, đều thông minh lanh lợi hơn, đại khái nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, chỉ cảm thấy mình và các bạn đang nằm mơ!

Người kia là ai? Vì sao có thể ngồi cạnh Tần Ý An?

Dựa vào cái gì chứ, có người nghĩ, chuyện mà cậu ta dốc hết tâm tư cũng không làm được, người này vì sao lập tức làm được?

Tịch Bối có chút không được tự nhiên khi bị mọi người nhìn chằm chằm, nhưng cậu từ trước đến nay rất ngoan, bị vô số người đánh giá nhìn ngó, vẫn lộ ra một nụ cười ngượng ngùng và rụt rè.

Cậu quay đầu, nắm chặt tay Tần Ý An, giọng nói nhỏ nhẹ: “Ý An ca ca, em muốn cùng quản gia trở về.”

Tay Tần Ý An khựng lại, nhưng ngay sau đó hắn đã quyết định: “Anh cùng em về.”

“Thiếu gia,” quản gia vẫn luôn đứng ở cửa lắc đầu, mỉm cười, “Cậu phải đợi tan học mới được về nhà, chúng tôi sẽ ở cửa chờ cậu.”

Tần Ý An đương nhiên là không muốn, hắn lạnh mặt nắm tay Tịch Bối đi ra cửa, quay đầu nói với quản gia phía sau: “Ông định chờ thỏ chạy đến đụng gốc cây chắc?”

“……”

Sau khi quản gia chào hỏi xong với giáo viên, đưa Tần Ý An và Tịch Bối rời khỏi trường học trước, cô giáo tiếng Anh trẻ tuổi kia mới không nhịn được mà thở phào nhẹ nhõm.

Cô đưa mắt nhìn các học sinh, ho nhẹ hai tiếng để mọi người giữ trật tự, rồi mới lựa lời nói: “Người vừa ở bên cạnh bạn Tần Ý An là bạn Tịch Bối, bạn ấy sắp chuyển đến lớp chúng ta, mọi người nhớ phải hòa đồng với bạn nhé!”

Một trận xôn xao, bàn tán xôn xao.

Có một cậu bé hoạt bát đứng lên hỏi: “Vì sao bạn ấy lại chuyển đến? Bạn ấy là ai?”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.