Ngày thứ hai, Tịch Bối cuối cùng cũng tỉnh táo, cậu chầm chậm từ trong chăn ló cái đầu nhỏ ra nhìn ngó xung quanh.
Chỉ vừa nhìn, đôi mắt đen láy trong veo của cậu liền kinh ngạc mở to, trên khuôn mặt ửng hồng đủ loại cảm xúc đan xen lẫn lộn.
Cậu đang nằm chung chăn với Tần Ý An. Hơn nữa Tần Ý An hơi ngửa đầu, nhắm mắt, tựa vào thành giường, trông có vẻ hơi mệt mỏi , một tay anh còn đặt trên người cậu, nhẹ nhàng vỗ về, như đang dỗ cậu ngủ vậy, dịu dàng và chậm rãi.
Tịch Bối cảm nhận được mình đang được ôm, bất giác nhớ lại chuyện tối qua. Nhớ đến bàn tay Tần Ý An nắm chặt cậu, khuôn mặt anh kề sát, vẻ mặt lo lắng và sốt ruột… Gần như ngay lập tức hốc mắt cậu đỏ hoe.
“Ý An ca ca…” Tịch Bối nhỏ giọng lẩm bẩm.
Tần Ý An ngủ muộn hơn Tịch Bối hai ba tiếng, nhưng lúc này nghe thấy tiếng gọi, theo bản năng mở mắt, lên tiếng: “…Anh đây.”
Tịch Bối như một chú ngốc nghếch, nhận được hồi đáp liền mím môi cười, lộ ra nụ cười vừa ngượng ngùng vừa ửng đỏ.
Tịch Bối quen với việc ngủ một mình. Nhưng nhà cậu rất nhỏ, căn phòng nhỏ của cậu lại tối om, nên đôi khi cậu vẫn cảm thấy sợ hãi, từ chiếc giường nhỏ của mình bò xuống, đến bên cạnh ba cuộn tròn ngủ.
Cha mẹ tuy nói cậu nhát gan, nói cậu hay ngại ngùng, nhưng Tịch Bối vẫn cứ mè nheo đòi ở lại, cứ như một cục bột dính người bên cạnh họ.
Ở nhà, được ngủ nghỉ bên cạnh người thân là khoảng thời gian an tâm và hạnh phúc nhất của cậu.
Tịch Bối luôn nghĩ về cha mẹ từng giây từng phút.
Cậu vốn tưởng mình sắp đau khổ đến chết mất rồi, nhưng hôm qua Tần Ý An đã đến bên cạnh dỗ dành cậu ngủ, khiến cậu cảm thấy như… được sống lại một lần nữa.
“Cảm ơn Ý An ca ca…” Tịch Bối khẽ nói, cậu cảm nhận được vết kim tiêm trên tay, biết mình hôm qua đã bị sốt, “Hôm qua em có làm ồn anh không?”
Tần Ý An ra dáng người lớn lắc đầu, lắc đầu rất nghiêm túc: “Không có.”
Tịch Bối lúc này mới gật gù, đôi môi nhỏ nhắn bị cậu liếm nhẹ, vừa ngượng ngùng vừa ngoan ngoãn: “Vậy thì tốt.”
Cậu sợ mình sẽ làm ồn, bởi vì cha mẹ ngày hôm sau phải đi làm rất sớm, 4-5 giờ sáng đã phải ra khỏi quán ăn vặt.
Tuy rằng cậu chưa từng ngủ chung với ai, nhưng suy bụng ta ra bụng người, Tần Ý An chắc chắn phải đi học, vậy thì—
Tịch Bối như chợt nhớ ra điều gì, hai mắt cậu mở to tròn xoe, nắm chặt tay Tần Ý An, kinh ngạc hỏi: “Hôm nay là thứ hai sao?”
Tần Ý An gật đầu: “Đúng vậy.”
“…Ý An ca ca!” Tịch Bối lo lắng nói, “Chúng ta muộn học mất rồi!”
Tần Ý An khựng lại một lát, rồi mới nhẹ nhàng “Ừ?” một tiếng. Hình như… đúng là vậy.
…
Thiếu gia đã lên tiếng, muốn đưa Tịch Bối thiếu gia đến trường.