[Đm/Hoàn] Được Đại Lão Cố Chấp Cưng Chiều Từ Nhỏ Đến Lớn – Chương 6 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Hoàn] Được Đại Lão Cố Chấp Cưng Chiều Từ Nhỏ Đến Lớn - Chương 6

Từ khi có ký ức đến giờ, đây là lần đầu tiên Tần Ý An vui vẻ đến như vậy.

Hiện tại, việc nhìn Tịch Bối bên cạnh vẫn chưa đủ với hắn, Tần Ý An gần như nắm chặt tay cậu, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ đều dỗ dành cậu ăn hết những thứ còn lại, sau đó mới hài lòng dẫn cậu đi đánh răng rửa mặt.

Thậm chí ngay cả lúc này, hắn cũng muốn giúp Tịch Bối nặn kem đánh răng, pha nước súc miệng ấm.

Tịch Bối vốn dĩ từ nhỏ đã được ba mẹ dạy dỗ phải “việc của mình thì tự mình làm”, giờ việc của mình bị người khác giành làm, chỉ ngập ngừng một lát, rồi bắt chước Tần Ý An, cũng pha nước, nặn kem đánh răng cho hắn.

“Cho anh!”. Tịch Bối kéo tay Tần Ý An, như hiến vật quý đưa đến trước mặt hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng trông có chút ngại ngùng, mềm mại đáng yêu.

Khóe môi Tần Ý An cong lên.“Cảm ơn Đoàn Đoàn.”

Tịch Bối vừa định nói không cần cảm ơn, thì đột nhiên không nhịn được ợ một tiếng.

Bình thường Tịch Bối ăn cơm rất đúng giờ, sáng trưa chiều ba bữa ăn bình thường, nhưng hôm nay cậu cả ngày không ăn gì, buổi tối bị Tần Ý An kéo đi ăn, vô tình ăn hơi nhiều.

Lúc này, cậu mới cảm nhận được mà xoa nhẹ bụng mình, suýt chút nữa mặt đỏ bừng, cũng không thể ngăn được những tiếng ợ liên tục.

Tần Ý An đương nhiên là cảm nhận được. Hắn vô cùng vui vẻ ngậm bàn chải đánh răng Tịch Bối đưa cho, như người lớn vươn tay nhẹ nhàng vỗ lưng Tịch Bối, nghiêm túc nói: “Lát nữa Đoàn Đoàn uống thêm chút nước sẽ đỡ hơn.”

Tịch Bối vốn không phải là một đứa trẻ hay nhõng nhẽo, nghe vậy liền gật đầu đồng ý, ngoan ngoãn nói: “Vâng ạ!”

Nhưng cho đến khi lên giường, những tiếng ợ vẫn chưa dừng lại, cảm giác khó chịu cũng không biến mất, ngược lại càng lúc càng nghiêm trọng.

Đèn trong phòng đã tắt, chỉ còn ánh lửa nhỏ ấm áp nhảy nhót trong lò sưởi, chỉ đủ cung cấp một chút ánh sáng mờ ảo. Đây là hoàn cảnh thích hợp để ngủ. Tịch Bối cũng rất mệt, nhưng hiện tại không thể ngủ được.

Cậu ở trên chiếc giường nhỏ khó chịu trở mình qua lại, cắn chặt môi dưới. Bụng cậu cảm thấy rất kỳ lạ, vừa căng vừa nóng rát, cảm giác khó chịu đó từ bụng lan lên, như thể từ bụng chạy lên nửa người trên.

Đầu cũng choáng váng, nặng trĩu, cảm giác như người sắp bay lên, dù chăn trên người rất ấm, giường nhỏ dưới thân cũng rất mới, nhưng lại nóng như dung nham núi lửa, nóng đến mức cậu muốn khóc.

Rất muốn khóc.

Hốc mắt đã nóng hừng hực, Tịch Bối cố gắng lắm mới nhịn được. Cậu là một đứa trẻ rất kiên cường, rất kiên cường.

Tịch Bối thật ra vẫn luôn không vui vẻ, dù trên mặt có nụ cười, trong lòng vẫn ẩm ướt như thể đang có một cơn mưa nhỏ dai dẳng.

Chỉ là cậu tin lời Tần Ý An nói. Ba mẹ tuy rằng sẽ không trở về nữa, đó là sự thật. Nhưng họ sẽ luôn ở bên cạnh cậu. Cậu buồn, họ cũng sẽ buồn. Cậu khóc, họ sẽ lo lắng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.