Hai người làm loạn một hồi mới chịu ngồi xuống nghỉ ngơi.
Chỗ Tịch Bối bị đụng trên đầu cũng không còn đau lắm, nhưng Tần Ý An vẫn muốn gọi bác sĩ gia đình đến kiểm tra một chút, bác sĩ vội vàng từ dưới lầu chạy lên với đôi mắt mở to, vừa đưa tay kiểm tra cho Tịch Bối, vừa nhỏ giọng hỏi: “Dưới lầu xảy ra chuyện gì vậy? Sao lại có một cậu bé đang lau sàn nhà ở dưới đó?”
Tịch Bối có chút khó hiểu, chỉ có thể hỏi ngược lại: “Lau sàn nhà?”
Bác sĩ vội vàng gật đầu.
Tịch Bối ngẩn người.
Vừa nãy Tần Ý An đã nói không cho người dưới lầu dọn dẹp sàn nhà, bởi vì hắn muốn để Tần Tư Vũ tự mình từng chút một làm sạch, cho nên người hầu không thể tự tiện hành động.
Tần Tư Vũ tự mình dọn dẹp, chắc là thật sự sợ cơn giận của Tần Ý An.
Tần Ý An vẫn luôn ở bên cạnh cụp mắt nhìn, lúc nhìn về phía Tịch Bối thì dịu dàng, nhưng sau khi nghe bác sĩ nói, hắn khựng lại một chút, bỗng nhiên cười lạnh một tiếng.
Bác sĩ tay vẫn còn đặt trên đầu Tịch Bối, cả hai cùng lúc nhìn thấy Tần Ý An mặt mày sa sầm, bàn tay nổi rõ gân xanh đặt lên tay nắm cửa, “Răng rắc” một tiếng mở toang cửa, cả người như một con báo nhanh nhẹn lao ra ngoài!
Xong rồi!
Tịch Bối lập tức mở to mắt, không kịp để bác sĩ từ tốn kiểm tra đầu mình nữa, gần như lộn nhào một vòng xỏ vội đôi dép lê, chạy theo Tần Ý An xuống lầu.
“Này! Này!”
Quản gia trên lầu cố gắng gọi Tịch Bối, còn Tịch Bối thì sốt ruột hoảng hốt gọi Tần Ý An.
Vốn dĩ thân thể cậu đã không được tốt lắm, chạy một hồi vẫn bị Tần Ý An bỏ lại phía sau, đợi xuống đến tầng một, Tần Ý An và Tần Tư Vũ đã giằng co trong phòng khách.
Tịch Bối nín thở.
“Tôi không phải muốn tìm anh,” Tần Tư Vũ nhìn Tần Ý An, có chút không tự tin, nhưng lại giả vờ bình tĩnh, “Tôi muốn tìm Tịch Bối, xin anh tránh ra một chút.”
“Tìm Tịch Bối?”
Tần Ý An càng cười lạnh hơn, hắn cảm thấy hận không thể ấn đầu Tần Tư Vũ xuống đất mà chà, bắt cậu ta nhanh chóng liếm sạch chỗ Tiramisu trên sàn! Cậu ta đã làm Tịch Bối bị thương một lần, Tần Ý An không đời nào cho cậu ta cơ hội thứ hai.
“Không thể nào.” Ánh mắt Tần Ý An cực kỳ hờ hững, mang theo chút khinh miệt rõ ràng, “Cậu chỉ có một lựa chọn, chính là cút đi.”
“…”
Trên mặt Tần Tư Vũ mang theo chút bất an và nôn nóng rõ ràng, các loại cảm xúc lẫn lộn vào nhau, cậu ta im lặng nắm chặt tay, luôn cúi đầu.
Với một người phản nghịch và nóng nảy như vậy, Tần Ý An không chút nghi ngờ lời mình nói sẽ chọc giận cậu ta, có lẽ hai người lát nữa còn đánh nhau một trận.
Tần Ý An đã chậm rãi xắn tay áo lên, chuẩn bị nghênh chiến.
Nhưng Tần Tư Vũ vẫn không hề động thủ. Chỉ là sau khi nhịn rất lâu, cuối cùng cậu ta có chút không cam lòng mà lớn tiếng nói: “Anh làm gì vậy?! Tôi chỉ muốn nói xin lỗi Tịch Bối cho đàng hoàng! Anh là gì của cậu ấy mà có tư cách như vậy?!”