[Đm/Hoàn] Được Đại Lão Cố Chấp Cưng Chiều Từ Nhỏ Đến Lớn – Chương 14 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Hoàn] Được Đại Lão Cố Chấp Cưng Chiều Từ Nhỏ Đến Lớn - Chương 14

Hai người rời khỏi hội trường, ăn uống xong, nghỉ ngơi một lát rồi đến cửa khu triển lãm câu lạc bộ của Tịch Bối.

Hai giờ chiều, đúng là thời điểm nóng nực nhất, tiếng ve kêu râm ran, chim sẻ ríu rít, hơi nóng dường như ngưng tụ thành một lớp thực chất cuồn cuộn trên mặt đất.

Tạ Diệp ngậm một que kem, lười biếng dựa vào gốc cây bên ngoài khu triển lãm, thấy hai người sóng vai đi tới, liền đưa hai que kem còn nguyên trong tay cho họ: “Ồ, Tần thiếu gia đến rồi à? Tâm trạng không tệ nha.”

Tịch Bối nhận lấy một que, Tần Ý An bên cạnh liếc nhìn Tạ Diệp, bình tĩnh nói: “Tôi không ăn.”

Tạ Diệp “Hừ” một tiếng: “Tôi biết ngay mà, vốn dĩ cũng không định cho cậu ăn.”

Đã quá quen với cảnh hai người này cãi nhau — chính xác hơn là Tần Ý An luôn đơn phương gây sự với Tạ Diệp, còn Tạ Diệp thì chỉ biết tức giận. Tịch Bối ngoan ngoãn mở lớp vỏ que kem. 

Trời quá nóng khiến lớp vỏ sô cô la giòn bên ngoài que kem hơi bị chảy. Cậu vội vàng đưa tay lên giữ phần sô cô la sắp rơi rồi nhanh chóng cắn một miếng.
 
Nhưng vừa ăn xong bên trái thì bên phải lại có nguy cơ rơi xuống. 

Tịch Bối khẽ kêu “ô ô” hai tiếng, rồi chớp mắt nhìn Tần Ý An cầu cứu. 

Tần Ý An không nói gì, nhưng đã hiểu ý cậu. Hắn hơi cúi người xuống, nhẹ nhàng ngậm lấy phần vỏ giòn bên phải giúp cậu.

Tạ Diệp ê răng “tặc” lưỡi vài tiếng, “rắc” một tiếng cắn đứt que kem trong miệng, rồi xé luôn que kem ban đầu của Tần Ý An, oán hận giơ chân định đá Tần Ý An mấy cái: “Cậu mẹ nó không phải nói không ăn sao?!”

Tần Ý An dễ dàng gạt chân Tạ Diệp ra, khiến Tạ Diệp kêu la “Đau đau đau”, lúc này mới nói: “Không ăn cái cậu đưa.”

Trước khi Tạ Diệp kịp tru tréo lần nữa, Tịch Bối cười tủm tỉm cắn phần vỏ giòn bên ngoài que kem.

Nhưng cậu còn chưa kịp liếm phần kem bên trong thì nghe thấy phía sau có thành viên trong câu lạc bộ cẩn thận gọi cậu một tiếng.

Là một cô gái có khuôn mặt rất đáng yêu, nhìn kỹ còn hơi đỏ mặt.

“… Tịch Bối?”

Tần Ý An và Tạ Diệp ngừng cãi nhau, Tịch Bối cũng ngơ ngác quay người lại, vội vàng “Ừ” một tiếng: “Tớ đây!”

Cậu định đi qua đó, nhưng lại không thể cầm que kem trong tay, nên nhét thẳng vào tay Tần Ý An, dặn dò hắn: “An An giúp em ăn luôn!”

Nói xong, Tịch Bối vội vàng đi đến chỗ thành viên câu lạc bộ kia: “Có chuyện gì sao?…”

“…”

Tần Ý An cầm que kem còn lại của Tịch Bối. Nói cũng lạ, rõ ràng đều là kem Tạ Diệp mua, nhưng Tần Ý An cảm thấy đồ của Tạ Diệp thì nhớp nháp, bẩn thỉu, còn của Tịch Bối thì ngọt ngào, một dấu răng nhỏ nhắn ngoan ngoãn lưu lại trên đó.

Tần Ý An tự nhiên theo dấu răng của Tịch Bối ăn phần kem đó.

“Tôi thật sự bái phục hai người,” Tạ Diệp hậm hực, cắn mạnh que kem, nói không rõ ràng, “Cậu thấy không… Có con gái đến tìm cậu ấy, cậu còn làm vậy chẳng phải là cản trở vận đào hoa của Tịch Bối sao — hôm nay cậu ấy đến muộn chẳng phải cũng vì chuyện của câu lạc bộ sao?”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.