Vì màn biểu diễn của Tần thiếu gia, Tịch Bối đã phải “vừa lăn vừa bò” suốt mười phút, chạy từ đầu phía tây trường học đến hội trường lớn ở phía đông.
Khi đến cửa hội trường, cậu mệt đến thở dốc. Tịch Bối vốn không thích vận động, thân hình mảnh khảnh, chỉ cần chạy một chút là mặt đã đỏ bừng.
Cậu đứng lại hai giây để ổn định tinh thần – thực ra chủ yếu là để nghĩ xem nên nói gì với Tần Ý An khi gặp mặt. Tịch Bối theo phản xạ đưa tay sờ vào túi.
Ở câu lạc bộ nghệ thuật, Tịch Bối không chỉ biết chỉ huy người khác làm việc. Cậu đã quen với việc tự tay tạo ra những tác phẩm điêu khắc gỗ sống động và thường được trưng bày như mẫu.
Triển lãm tốt nghiệp lần này cũng trưng bày nhiều tác phẩm của cậu, nhưng có một tác phẩm mà cậu tâm đắc nhất thì cậu không nỡ mang ra cho người khác xem.
Vì đó là món quà tốt nghiệp mà cậu làm cho Tần Ý An.
Ừm…
Nếu đưa cho An An xem cái đó, chắc anh ấy sẽ không để ý việc mình đến muộn hơn mười phút… Chắc vậy…
Nghĩ vậy, Tịch Bối mím môi, vừa lục lọi tìm kiếm trong túi, vừa khẽ đẩy cửa nhỏ của hội trường – Chương trình trên sân khấu vừa kết thúc.
Hơi lạnh từ điều hòa cùng tiếng vỗ tay chưa dứt của mọi người ùa vào, suýt chút nữa khiến Tịch Bối loạng choạng.
Tấm màn nhung đỏ trên sân khấu từ từ khép lại, thay vào đó là ánh đèn nhiều màu sắc. Hai người dẫn chương trình, một nam một nữ, bước ra.
“Tiết mục dương cầm của bạn Tần Ý An vừa rồi có hay không ạ?!”
Tiếng vỗ tay vang dội từ phía dưới vọng lên, mọi người vô cùng phấn khích: “Hay ạ!”
“Cảm ơn màn trình diễn tuyệt vời của bạn Tần Ý An! Hãy cùng chúng ta nhìn lại những năm tháng tươi đẹp của sáu năm tiểu học! Xin cảm ơn…”
Khoan, chờ một chút. Tịch Bối ngơ ngác dụi mắt.
Ý An chơi đàn hay thì hay thật. Nhưng cậu đã bỏ lỡ mất rồi!
Cho đến khi hai người dẫn chương trình đầy cảm xúc tuyên bố “Lễ tốt nghiệp năm 2011 kết thúc thành công tốt đẹp”, Tịch Bối mới nhận ra hai vấn đề vô cùng, vô cùng nghiêm trọng.
Thứ nhất, màn biểu diễn của Tần Ý An đã kết thúc. Thứ hai, túi của cậu trống không. Bức tượng gỗ vẫn còn ở chỗ chuẩn bị cho triển lãm của câu lạc bộ.
Chuyện này hoàn toàn hỏng bét.
Khóc không ra nước mắt, Tịch Bối bước những bước chân nặng nề, có chút chán nản rời đi giữa dòng người.
Xung quanh cậu không ít người nhận ra cậu, vài nữ sinh chỉ gặp qua một lần thì đỏ mặt chào hỏi, mấy cô gái khá thân quen thì chỉ chỉ vào hậu trường, cười nói: “Hình như Tần Ý An đang ở đằng kia chờ cậu kìa!”.
“Đúng đó đúng đó, đợi lâu lắm rồi ~”
“Ôi, vừa nãy Tần Ý An đánh dương cầm cứ ngẩng đầu nhìn xuống dưới, như là đang tìm cậu, cậu không đến sao?”