[Đm/Hoàn] Được Đại Lão Cố Chấp Cưng Chiều Từ Nhỏ Đến Lớn – Chương 10 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Hoàn] Được Đại Lão Cố Chấp Cưng Chiều Từ Nhỏ Đến Lớn - Chương 10

Đôi mắt đỏ hoe của Tịch Bối giống như mắt thỏ, ngượng ngùng, một lát sau cậu mới cẩn thận ngẩng mắt lên.

“An An.” Tịch Bối nói.

Tần Ý An nặng nề gật đầu: “Ừ.”

Tịch Bối lại lặp lại: “An An.”

“Anh đây.”

“Chúng ta là người nhà tốt nhất, đúng không?”

“Đúng vậy.”

Cuối cùng, Tịch Bối mím môi, nở một nụ cười chân thành.

Nhận được lời hứa của Tần Ý An, cậu cảm giác mình như một lần nữa trở thành cậu bé được ba mẹ khen ngợi, như một lần nữa trở thành “bảo bối”——chứ không phải là một đứa trẻ sợ hãi, luôn lo lắng sẽ bị người bỏ rơi.

“Ba của anh, sẽ không gọi anh là An An,” Tần Ý An nói, “Trước kia chỉ có mẹ mới gọi anh như vậy.”

Rất lâu rồi không có ai gọi Tần Ý An như vậy. Trước kia là mẹ của Tần Ý An, hiện tại là Tịch Bối.

Chỉ có Tịch Bối.

Tịch Bối nghiêm túc gật đầu, giọng nói mềm mại, cũng có chút mới mẻ khi nắm lấy tay Tần Ý An: “Sau này em sẽ gọi.”

Tần Ý An đáp lời cậu, nắm chặt bàn tay không bị thương của cậu.“Đúng rồi Đoàn Đoàn.”

Tần Ý An nói,“Em vẫn chưa nói cho anh biết, rốt cuộc là ai bắt nạt em.”

Tịch Bối khựng lại một chút, lát sau cậu xoa xoa mái tóc đen mềm mại của mình, nắm lấy một nhúm tóc con, nhỏ giọng nói: “Em không biết……”

Cậu ngượng ngùng nói thêm một câu: “Không biết tên của cậu ấy.”

Khóe mắt Tần Ý An cong lên.

Hắn tháo mũ lưỡi trai của mình xuống, vuốt lại mái tóc trên đầu Tịch Bối, sau đó giúp cậu đội lên.

“Vậy chắc là biết cậu ấy trông như thế nào chứ?” Ánh mắt Tần Ý An chăm chú nhìn Tịch Bối, hơi nghiêng đầu, “Lát nữa chỉ cho anh xem.”

Đôi mắt Tịch Bối lập tức mở to.

Mặc dù đã biết Tần Ý An sẽ không ghét bỏ mình, nhưng Tịch Bối vốn tính hoạt bát nhiệt tình, giống như mặt trời nhỏ, ngoan ngoãn đáng yêu, không đặc biệt thích xung đột với người khác.

Tần Ý An vừa nhìn là biết ngay sẽ đứng ra bảo vệ cậu.

“…… An An,” Tịch Bối đột nhiên đứng dậy, kéo Tần Ý An đi ra ngoài, “Em kể cho anh một chuyện cười được không?”

Cậu trông rất nghiêm túc, đôi mắt long lanh vô cùng chăm chú.

Tần Ý An khựng lại một nhịp.

Hai người từ phía sau tấm rèm bước ra, vừa lúc gặp Tạ Diệp đang chán chết ngửa mặt lên trời.

Tạ Diệp vừa nhìn thấy họ liền lập tức mở to mắt, phát hiện hai người không giận nhau thì lập tức chen vào: “Chuyện cười gì thế, tớ cũng muốn nghe!”

Tịch Bối lập tức “Ừ” một tiếng, thần bí nói: “Là như vầy nè! Hôm nay em ở sân bóng rổ, thấy phía trước có một quả chuối đang đi bộ.”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.