Trước mắt hắn, sắc đỏ tựa như lớp màu nước bị dội nước, dần dần nhạt đi. Ý thức của Tiêu Tịch tách khỏi bức tranh, quay trở lại thế giới thực.
Cơ thể hắn lắc nhẹ, sau đó đứng vững trở lại.
Ngay trước mặt hắn, bức tranh khổng lồ vẽ người phụ nữ có đầu dê bắt đầu bén lên một tia lửa đen từ mép dưới. Ngọn lửa liếm qua lớp vải mỏng, thiêu cháy đôi móng guốc dê, chiếc váy dài, rồi lan tới đứa bé trong bụng bà. Vải tranh cong lên, phát ra âm thanh khẽ khàng. Mùi cháy khét lan tỏa, ngọn lửa đen nuốt trọn bức tranh trong chớp mắt, để lại một đống tro tàn.
Những bệnh nhân trước đó vẫn còn đứng trước bức tranh chiêm ngưỡng đều run lên dữ dội, rồi ngã gục xuống như những con rối bị cắt đứt dây điều khiển. Khoảnh khắc chạm đất, cơ thể họ liền khô quắt lại, hóa thành màu xám đen, rồi vỡ vụn ra, chỉ còn lại những hình người cháy đen nằm rải rác trên mặt đất.
Ý thức của họ đã chết từ lâu, bây giờ thứ đang chết đi chỉ là thể xác còn sót lại trên thế gian mà thôi.
\”Anh Tiêu! Anh… anh không sao chứ?!\”
Đoạn Văn Chu túm chặt cổ tay Tiêu Tịch, giọng nói đầy gấp gáp, nhưng lại không dám trái lệnh anh Tiêu mà quay sang nhìn hắn.
\”Không sao nữa rồi.\”
Tiêu Tịch rút tay về khỏi mặt Đoạn Văn Chu, ngồi xuống kiểm tra những thi thể bệnh nhân đã tan thành tro bụi. Hắn lục tìm trong đống tro, lấy ra vài lọ thuốc màu trắng vẫn còn nguyên vẹn bên trong, chứa khoảng hơn chục viên viên nang Romir.
Hắn chia số thuốc này với Đoạn Văn Chu.
\”Vừa rồi rốt cuộc là sao vậy?\”
Tốc độ thời gian của nhiệm vụ ẩn trong thế giới ý thức và thời gian thực bên ngoài không giống nhau. Từ góc nhìn của Đoạn Văn Chu, chỉ thấy Tiêu Tịch đang nhìn bức tranh thì đột nhiên giơ tay bịt mắt cậu lại. Chỉ ba giây sau, Tiêu Tịch liền buông tay, bảo rằng không có gì cả.
Sau đó, chẳng khác gì trò ảo thuật — bức tranh biến mất, bệnh nhân ngã gục, hai người bọn họ thì bắt đầu thu thập chiến lợi phẩm.
\”Nhận nhiệm vụ ẩn thôi.\” Tiêu Tịch thản nhiên đáp.
Đoạn Văn Chu giật mình: \”Hả? Sao anh Tiêu không gọi em đi chung!\”
Tiêu Tịch liếc cậu một cái.
\”Đây là nhiệm vụ giải mã, cậu vào cũng vô dụng.\”
Đoạn Văn Chu có chút tủi thân, định chứng minh rằng mình không chỉ biết đánh nhau:
\”Sao lại thế được! Ít nhất em cũng có thể đứng bên cạnh cổ vũ anh Tiêu ‘666’ chứ! Mà anh đi một mình không thấy sợ à? Có em ở đó thì ít ra cũng đỡ cô đơn mà!\”
Tiêu Tịch không buồn đáp lại mấy câu luyên thuyên của cậu, chỉ mở ra ba manh mối mới nhận được từ nhiệm vụ ẩn, chia sẻ với Đoạn Văn Chu.
Nhiệm vụ ẩn này không quá khó. Hơn nữa, hệ thống còn trực tiếp cung cấp đáp án chính xác. Có tổng cộng bốn nghi phạm, nếu nhắm mắt chọn bừa thì cũng có 25% cơ hội trả lời đúng. Tiêu Tịch cảm thấy, chỉ cần là người chơi có chút kinh nghiệm về giải mã, đều có thể đoán ra hung thủ và vượt qua nhiệm vụ.