Ngư nắm lấy tay hắn nhưng dường như không dùng quá nhiều sức, nên hắn rất dễ dàng thoát ra khỏi vòng tay đối phương.
Thân thể trẻ con có chút khó giữ thăng bằng, hắn ngã xuống đất, ngửa mặt nhìn về phía trước, đó là một Tiêu Tịch khác. Hoặc có lẽ, đó vốn đã không còn là hắn nữa, mà là một con quái vật xấu xí được nuôi dưỡng bởi tội ác của loài người.
Ngư mỉm cười nhìn hắn, giọng nói khàn khàn nhưng mềm mại:
\”Xem ra đây không phải lần đầu tiên cậu quay lại rồi nhỉ… không tệ…\”
Y đưa tay lên, tháo chiếc mặt nạ hình cá trên gương mặt mình xuống, rồi hơi cúi người, vươn tay về phía Tiêu Tịch.
\”Dù có hơi muộn, nhưng vẫn nên nói một câu. Chào cậu, lần đầu gặp mặt nhé, tôi.\”
Tiêu Tịch không nắm lấy tay y, hắn từ từ lùi lại, giữ khoảng cách đề phòng.
\”Cậu không định giết tôi sao?\”
Ngư cười với hắn, lại bắt đầu lải nhải:
\”Tôi đã mong chờ điều này từ lâu rồi.
Dù sao thì sống cũng ngày càng trở nên nhàm chán. Tôi đã quá chán ghét thế giới này, gần đây càng lúc càng muốn chết. Nhưng tôi mãi vẫn chưa tìm được cách chết phù hợp, thử vài lần mà đều thất bại. Sau đó, tôi chợt hiểu ra…
Nếu trên thế giới này có ai có thể giết được tôi, thì đó nhất định phải là chính tôi.
Dù sao thì, chết dưới tay mình, cũng là một trải nghiệm hiếm có… Một kiểu tự sát khác biệt, đúng không?\”
Tiêu Tịch không nói thêm một lời nào với y nữa, hắn không muốn phí thời gian với một kẻ điên. Ba mươi năm quan sát ở bên cạnh Ngư đã giúp hắn hiểu rõ phần nào về tính cách méo mó của bản thân ở một thế giới khác.
Hắn không cần phải quan tâm đến đối phương nữa. Ở dòng thời gian này, chỉ cần hắn không giết y, vòng lặp này sẽ bị phá vỡ.
Tiêu Tịch lập tức chạy xuống tầng một, tìm thấy những đứa trẻ khác trong phòng vệ sinh. Nhưng ngay khi ra đến cửa, hắn va phải Đoạn Văn Chu, khiến đối phương giật nảy mình, suýt làm rơi con dao trong tay.
Có vẻ cậu ấy đang tìm ai đó.
Ở vòng lặp trước, Tiêu Tịch xuống tầng trễ hơn năm phút, nên đã bỏ lỡ cơ hội gặp Đoạn Văn Chu.
\”Đi thôi!\”
Tiêu Tịch không để ý đến điều đó, kéo tay đối phương, chạy về phía lối thoát mà hắn nhớ trong đầu.
Lần trước hắn đã biết vị trí của lối ra, đó là một cánh cửa phụ bí mật ẩn trong đại sảnh, chỉ có tên đại ca có hình xăm mới có chìa khóa.
\”Các em khác đã ra ngoài chưa?\” Tiêu Tịch hỏi.
\”Ra rồi! Bọn họ đang đợi chúng ta ngoài cổng!\”
Đoạn Văn Chu đáp, nhưng vẫn quay đầu lại, dáo dác tìm kiếm thứ gì đó.
\”Em đang tìm gì vậy?\”
\”Tiêu, em chưa thể đi được. Em phải giết một người.\”
Đoạn Văn Chu nghiêm túc nói.