[Đm/Hoàn] Dựa Vào Tỏ Tình Thông Quan Trò Chơi Chết Chóc/ Dị Chủng – Chương 82. Ảo tưởng hư vọng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Hoàn] Dựa Vào Tỏ Tình Thông Quan Trò Chơi Chết Chóc/ Dị Chủng - Chương 82. Ảo tưởng hư vọng

\”Hai người đi trước, rời khỏi phạm vi ảnh hưởng âm nhạc của hắn ta.\”

Đối mặt với kẻ địch mạnh như vậy, Ngải Sơn chủ động nói với Tiêu Tịch và Đoạn Văn Chu.

\”Được.\”

Tiêu Tịch cụp mắt, không nói thêm lời nào, kéo Đoạn Văn Chu rời đi thật nhanh.

Cũng may, gã violin này giống như một boss có kỹ năng tấn công theo phạm vi, hơn nữa tốc độ di chuyển rất chậm. Khi thấy Tiêu Tịch và Đoạn Văn Chu rời đi, gã chỉ liếc mắt nhàn nhạt, rồi lại tiếp tục kéo đàn.

Khi khoảng cách đã đủ xa, ảnh hưởng của âm thanh chói tai kia dần suy yếu. Lượng máu của Tiêu Tịch bắt đầu chậm rãi hồi phục nhờ năng lực tự chữa trị, nhưng lại bị chặn ở mức 98%, không thể tăng thêm.

Đoạn Văn Chu lấy ra vài con gà quay và vịt quay từ tủ đồ. Đám xúc tu phía sau lập tức nhào tới, nuốt trọn số thức ăn này. Đây chính là cách Đoạn Văn Chu sử dụng thiên phú [Thực Khách Bất Tử] để hồi phục máu.

\”Ê ê! Đừng có ăn luôn cả túi nilon chứ! Cái này có độc đó!\”

Đoạn Văn Chu cố gắng giật lại một chiếc túi nhựa đáng thương từ miệng một cái xúc tu, sau đó liếc nhìn anh Tiêu của mình, cười lộ ra hai chiếc răng hổ.

\”Bình thường em không ăn như vậy đâu! Khụ khụ… Anh Tiêu này, nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, chúng ta cứ thế bỏ đi như vậy, có hơi không nghĩa khí lắm không?\”

Hai người men theo cầu thang đi đến một phòng bệnh trên tầng hai. Từ đây có thể nhìn xuống, quan sát cuộc đối đầu giữa Ngải Sơn và gã violin.

Lúc này, Ngải Sơn không còn tưởng tượng ra sinh vật nữa, mà đang cầm trong tay một khẩu súng máy, liên tục bắn phá về phía gã violin. Nhưng sau lưng gã, những bệnh nhân vẫn không ngừng lao lên, dùng đủ mọi cách kỳ dị để chắn đạn thay gã.

Càng lúc càng nhiều bệnh nhân bước ra từ các phòng bệnh gần đó, trở thành \”tín đồ\” mới của gã violin. Đồng thời, cũng có những bệnh nhân bắt đầu tiến về phía Ngải Sơn, điên cuồng tấn công y.

Tiêu Tịch đứng trên tầng hai quan sát, khẩu \”Người Thanh Tẩy\” màu đen xuất hiện trong tay hắn, hướng xuống phía dưới.

Đoạn Văn Chu bừng tỉnh-

Thì ra anh Tiêu không phải bỏ rơi đồng đội, mà là chuẩn bị hỗ trợ từ xa!

Không hổ là anh Tiêu của cậu!

Nhưng ngay sau đó, Đoạn Văn Chu nhìn thấy khẩu súng trên tay Tiêu Tịch thay đổi góc độ, lại nhắm thẳng vào… Ngải Sơn.

Lúc này, Ngải Sơn vừa né tránh một đòn tấn công của bệnh nhân, cơ thể nghiêng đi, để lộ hoàn toàn phần ngực trước nòng súng.

\”Đoàng–\”

Tiêu Tịch bóp cò.

Viên đạn găm thẳng vào tim của Ngải Sơn.

Cơ thể thanh niên tóc vàng khẽ run lên, y nhìn lên tầng hai, trong mắt tràn đầy kinh ngạc và khó tin. Dường như hoàn toàn không ngờ được rằng, người vừa mới nói với y những lời chân thành, người y đã xem như đồng đội, lại là kẻ nổ súng bắn mình.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.