\”Phù— cuối cùng thì hung thần này cũng đi rồi.\”
Tấm màn lều bị kéo ra một khe hở, cô gái nhỏ nhắn, gầy gò trốn ở bên cửa khẽ xoa ngực, thở phào nhẹ nhõm.
\”Haiz, đều là điểm số cả, một mạng thôi cũng đã 25 điểm, kiếm bộn rồi.\”
Bách Linh thèm thuồng nhìn thi thể nằm ngoài lều, thì thầm khe khẽ, rồi quay đầu nhìn Quang Kỵ vẫn còn đang say giấc.
Hay là… mình cũng giết một người?
Ý nghĩ đó nhanh chóng bị cô đè nén. Dù sao, khả năng cận chiến của cô không mạnh như Tiêu Tịch, thiên phú cũng không thích hợp để đối đầu trực diện. Hơn nữa, có Thần Sứ thiện lương ở đây, số người trong đội chắc chắn sẽ càng lúc càng đông.
Không cần vội, chưa phải lúc cô ra tay.
Cô lại nằm xuống trong lều, nhắm mắt.
Thần Sứ vẫn đang ngủ say, hoàn toàn không biết một chuyện khủng khiếp vừa xảy ra ngay trong lều của cậu. Ở lớp lót trong áo cậu, có một dòng chữ nhỏ được viết bằng máu.
【Cẩn thận kẻ yếu】
Đây là lời cảnh báo Tiêu Tịch để lại cho Thần Sứ. Cụm từ \”kẻ yếu\” có hai tầng ý nghĩa. Ý nghĩa thứ nhất chính là người có vẻ yếu nhất trong đội của họ lúc này, Bách Linh.
Bằng quan sát sắc bén, Tiêu Tịch đã nhận ra điểm bất thường ở Bách Linh chỉ sau nửa ngày chung nhóm. Dù cô ta luôn tỏ ra như một thiếu nữ mười mấy tuổi ngây thơ, nhưng ánh mắt lại thường vô thức lướt qua hắn và Thần Sứ, khi nhìn ai đó, cô ta không nhìn mặt trước mà nhìn cổ, ngực, những vị trí chí mạng.
Tiêu Tịch đoán cô ta có lẽ là một sát thủ trong số các thí sinh, trà trộn vào đội của Thần Sứ chắc chắn là có ý đồ khác.
Ý nghĩa thứ hai sâu xa hơn nhiều.
Nếu Thần Sứ thực sự lập nên một căn cứ an toàn, thì khi số người tăng lên, tất yếu sẽ có kẻ mang lòng bất chính trà trộn vào. Nơi nào có thí sinh, nơi đó sẽ có điểm số.
Tiêu Tịch hiểu rõ tâm lý những người này. Khi mới bắt đầu, bọn họ thường sẽ giả vờ là \”kẻ yếu\”, vừa dễ lấy được lòng tin, vừa khiến mình không bị nghi ngờ sau khi ra tay giết người.
Tiêu Tịch không tìm cách thuyết phục Thần Sứ từ bỏ lý tưởng của cậu. Hắn chỉ làm những gì hắn có thể.
—
—
Tiêu Tịch lần theo đống phế tích kim loại, đi về phía sau ngọn đồi.
Hắn vén một chùm cành cây trên đầu lên, một con sâu dài màu đen, ngụy trang thành dây leo rủ xuống, lao về phía hắn, định cắn vào hổ khẩu bàn tay. Nhưng Tiêu Tịch thuận thế chộp lấy đầu nó, siết chặt trong lòng bàn tay.
Hắn không xa lạ gì với việc sinh tồn trong môi trường hoang dã, thông thạo các kỹ năng cần thiết. Năm mười lăm tuổi, thầy hắn từng đưa hắn đến rừng mưa nhiệt đới ở châu Phi để sinh tồn suốt một tháng. Họ không mang theo bất kỳ thức ăn nào, chỉ dựa vào công cụ để lấy nước và săn mồi từ tự nhiên.