[Đm/Hoàn] Dựa Vào Tỏ Tình Thông Quan Trò Chơi Chết Chóc/ Dị Chủng – Chương 37. Bóng ma xác sống – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Hoàn] Dựa Vào Tỏ Tình Thông Quan Trò Chơi Chết Chóc/ Dị Chủng - Chương 37. Bóng ma xác sống

Hắn tiến lại gần hơn.

Đủ gần để nhìn rõ gương mặt của người đàn ông, một gương mặt vô cùng tuấn mỹ. Nước da tái nhợt do mất máu không những không làm giảm bớt vẻ đẹp ấy mà còn tăng thêm một chút yếu đuối. Tất nhiên, anh ta vốn đã rất yếu và đang bị thương rất nặng.

Khi khoảng cách gần hơn, hơi thở vốn được người đàn ông cố gắng kiềm chế cũng bắt đầu trở nên không ổn định, điều này khiến Tạp Binh cảm thấy rất vui vẻ.

Hắn thích hủy hoại những thứ đẹp đẽ.

\”Ồ, người này chết rồi, để tạo xem trên người màu có thứ gì hữu dụng.\”

Tạp Binh cuối cùng cũng tiến đến trước mặt người đàn ông. Hắn vươn ra một bàn tay thô to, phủ đầy lông đen, những chiếc móng sắc nhọn bật ra, khiến bàn tay ấy chẳng còn giống tay người mà giống vuốt của một con quái vật hơn.

Bàn tay đen kịt ấy vươn về phía người đàn ông, và khoảng cách giữa hai người ngày càng gần, ngày càng gần hơn.

—Cuối cùng cũng đến lúc không thể tránh né.

Sợ hãi ư?

Run rẩy ư?

Cảm thấy toàn thân lạnh lẽo chăng?

Hắn sắp xé rách lớp ngụy trang của kẻ đó, nhìn thấy làn da mềm mại trắng nõn bị rạch nát, dòng máu đỏ tươi tuôn trào. Hắn muốn thấy kẻ đó run rẩy vì đau đớn dưới những đòn tấn công của hắn.

Nhưng ngay giây tiếp theo, bàn tay của Tạp Binh đã bị ai đó nắm lấy, một bàn tay khác đẹp đẽ vô cùng.

Bàn tay ấy thon dài, trắng trẻo, có lớp chai mỏng ở ngón trỏ và chỗ hổ khẩu do thường xuyên cầm dao.

Người đàn ông mà Tạp Binh nghĩ rằng đã bị thương nặng mở mắt ra. Đôi đồng tử của hắn có màu nhạt, mắt dài và sắc, chứa đựng một ánh sáng lạnh lẽo đầy sát ý.

Tạp Binh toàn thân lạnh toát, bộ não vốn mụ mị của hắn bỗng chốc bừng tỉnh!

Đó không phải ánh mắt của một con mồi yếu ớt đang chờ bị săn mồi, mà là ánh mắt của một thợ săn. Hắn đã ngụy trang thành một mồi nhử yếu đuối và ngon lành, chỉ để chờ con mồi hắn nhắm đến đến gần.

Và rồi không thể trốn thoát.

Tầm nhìn của Tạp Binh bị đảo ngược, toàn bộ thế giới trong mắt hắn như lộn nhào. Lực nắm từ bàn tay kia lớn đến không tưởng, lớn đến mức đáng sợ.

Đây không phải một con người, mà là một con quái vật!

Suy nghĩ này lướt qua đầu hắn, nhưng đã quá muộn.

【Thiên phú thí sinh: Né tránh tuyệt đối, đang phán định…

Phán định thất bại, đòn tấn công này đạt 100% độ chính xác, không thể né tránh.

Chúc may mắn, thí sinh.】

Tạp Binh nghe thấy tiếng móng tay của mình gãy vỡ trên mặt đất, hắn giống như một con búp bê nhựa bị người ta quăng mạnh xuống đất, tạo nên âm thanh giòn tan.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.