\”Đương nhiên là được~\”
Gã hề như thể vừa nghe thấy điều gì đó cực kỳ thú vị, trên mặt hiện lên một vẻ phấn khích tột độ.
Gã nhìn Tiêu Tịch, nụ cười trên khóe miệng khẽ vặn vẹo.
Biểu cảm của gã chỉ có một kiểu duy nhất, nhưng dù cho nụ cười ấy rạng rỡ đến mức nào, thì trong đáy mắt gã vẫn ẩn chứa một tia lạnh lẽo.
Gã cười, nhưng nụ cười ấy chẳng hề mang theo niềm vui.
\”Nhưng mà, tôi rất giỏi chơi mấy trò như thế này đấy. Cậu chắc chắn muốn đấu với tôi chứ?\”
Theo thời gian trôi qua, tốc độ nói của gã hề cũng nhanh dần lên, như thể hai người chết trong toa tàu này đã cung cấp cho gã một chút \”nhiên liệu\”.
Tiêu Tịch gật đầu bày tỏ sự chắc chắn.
Nụ cười trên mặt gã hề càng trở nên khoa trương hơn.
\”Được thôi~ Vậy thì chúng ta~ bắt đầu nào~\”
\”Búa——\”
Gã kéo dài giọng đến mức dường như có thể kéo ra những sợi tơ dính nhớp, mãi cho đến khi không thể kéo dài hơn nữa mới chịu hạ giọng.
Tiêu Tịch cũng giơ tay lên theo, nhưng trong lòng đang suy nghĩ thật nhanh.
Lúc nãy khi gã hề vỗ tay, hắn đã nhìn rất rõ, đôi tay bọc vải của gã vốn không có ngón, trông như hai cục bông tròn.
Nếu vậy, có vẻ như gã chỉ có thể ra \”búa\”.
Nói cách khác, nếu hắn ra \”bao\”, thì chắc chắn sẽ thắng.
Nếu đây là một bài kiểm tra của học viện, từ góc độ \”không có thế cục chết\” mà phân tích, thì chỉ cần chọn đấu với đồng đội, bất kể thế nào cũng sẽ có một nửa số thí sinh phải chết, và cách phân định này hoàn toàn dựa vào may mắn.
Dĩ nhiên, cũng có thể sử dụng những mánh khóe như nữ nhân viên văn phòng lúc nãy đã làm để giành chiến thắng, nhưng chung quy đó vẫn là kiểu chơi ăn may mà thôi.
Vậy thì con đường sống thực sự hẳn là nằm trong quy tắc mà gã hề đã công bố ban đầu.
Gã chỉ nói được chọn bất kỳ ai trong toa tàu để đấu, mà bản thân gã cũng đang ở trong toa tàu, tức là cũng được tính vào nhóm \”bất kỳ ai\”.
Hầu như tất cả mọi người đều vô thức loại gã khỏi danh sách lựa chọn, nhưng Tiêu Tịch lại chú ý đến điểm này.
Nếu như đấu với gã hề chính là con đường sống—
Về lý thuyết, Tiêu Tịch ra \”bao\” sẽ không có vấn đề gì.
Nhưng hắn lại nghĩ xa hơn.
Lúc nãy, gã hề đã nói với hắn rằng gã rất giỏi chơi trò này.
Câu nói đó bao hàm rất nhiều ý nghĩa, với bản tính cẩn trọng của Tiêu Tịch, hắn lập tức phân tích ra hàng loạt khả năng.
\”Kéo——\”
Hai bàn tay tròn trịa của gã hề vẫn đang vung vẩy trên không trung.
Gã sẽ ra gì?