Một bóng tối thuần túy bao phủ khắp nơi.
Trước mắt chỉ toàn một màu đen kịt, bóng tối dày đặc như muốn bóp nghẹt hơi thở, che mờ cả tầm nhìn.
Bóng tối đặc quánh như hoá thành chất lỏng, tuôn chảy hỗn loạn trong không gian không theo bất kỳ quy tắc nào.
Tiếng thì thầm từ bốn phía vang lên, âm thanh giống như có người đang nói chuyện, lại giống như có những con chuột nhỏ đang gặm nhấm thứ gì đó.
Là xác chết sao?
Thi thể bị bóng tối nuốt chửng, hóa thành tiêu bản, đọng lại giữa màn đêm như những mảnh hổ phách.
Linh hồn vẫn còn giữ nguyên nỗi thống khổ ở khoảnh khắc cuối cùng, không cách nào thoát ra được.
Cậu đã chết chưa?
Kẻ lang thang nơi đây, chính là linh hồn tái nhợt không còn sắc máu của cậu.
Một tia chóp sáng chói xé ngang bầu trời, kéo theo vệt lửa dài, như thắp bùng cả thế giới.
Cậu khẽ nheo mắt lại.
Đây là một vùng hoang dã rộng lớn, phủ kín bởi một lớp bụi dày, bụi ngập đến cổ chân cậu, len qua mu bàn chân.
Ở nơi xa, một cây giá chữ thập khổng lồ bốc cháy rừng rực. Trên đó, bóng người đen sì vặn vẹo thân thể, thân xác bị thiêu đến co rút thành những hình dạng đen nhỏ xíu như côn trùng, cuối cùng cả xương cốt cũng gãy vụn, hóa thành bụi đất giống như lớp bụi dưới chân bọn họ.
“Anh trai.”
Một giọng trẻ con non nớt, mềm mại vang lên.
“Anh trai, anh sẽ đưa em rời khỏi đây đúng không?”
Cậu cúi đầu, nhìn thấy một đôi tay trẻ con.
Đôi tay ấy nắm chặt lấy áo của người bên cạnh cậu.
Hóa ra người nói câu này lại chính là cậu.
Còn người đứng bên cạnh cậu, lại có gương mặt giống hệt Tiêu Tịch, mái tóc bạc trắng như tuyết.
“Anh trai.”
Những giá chữ thập lần lượt bốc cháy lan tới, bụi mù cuốn qua mắt cá chân họ.
Ngọn lửa hừng hực cuối cùng cũng bén lên người họ. Trên cây giá chữ thập trắng toát, thân hình bị đóng đinh vào đó, ánh lửa hắt lên thanh niên bị xiềng xích và đứa trẻ nhỏ tuổi.
Những giọt máu đỏ tươi rơi xuống từ hoa hồng trắng tinh khiết, những đóa hoa thuần khiết nhất cũng bị ô nhiễm.
Người thanh niên đặt dao vào trái tim Đoạn Văn Chu, thì thầm vào tai cậu.
“A Bạch, anh sẽ đưa em rời khỏi đây.”
“Anh sẽ đưa em rời đi.
Mặt trời rực rỡ sẽ không bao giờ lặn, cái chết sẽ bỏ rơi chúng ta.
Dù phải thiêu rụi cả thân xác này, anh cũng sẽ vì vực sâu bị nguyền rủa bởi sự bất tử ấy mà mở ra một cánh cửa.\”
Lửa cháy ngút trời, nhuộm đỏ cả chân trời.
Trong ngọn lửa hiến tế, những sinh vật không rõ tên điên cuồng múa loạn, như một mặt trời rực lửa khác.