Dù cánh cửa gỗ đã được mở ra suôn sẻ, nhưng trong lòng Tiêu Tịch lại dâng lên một nỗi cảnh giác tột độ.
Đúng lúc này, hắn nhận ra một tia máu tươi mảnh như sợi chỉ đang chảy dọc theo khung cửa. Một cái đầu nhỏ bé, đen kịt không biết từ đâu xuất hiện, bị kẹt ngay trên khung cửa, từ trên cao nhìn xuống hắn.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Tiêu Tịch, bởi hắn hoàn toàn không biết thứ đó đã xuất hiện từ lúc nào.
Gần như chỉ trong nháy mắt, cái đầu kia đã bất thình lình xuất hiện ở khung cửa. Đó là khuôn mặt của một gã người lùn với đôi má được tô hồng lố bịch, nở nụ cười quái đản, râu ria rậm rạp.
Máu tươi chảy ra từ cổ hắn, thấm ướt lớp bụi trên cánh cửa, nhỏ giọt xuống ổ khóa.
Tội Đao rời vỏ.
Tiêu Tịch không bước vào trong, mà trước tiên tách Tội Đao khỏi khớp nối trên cánh tay, vung tay ném thẳng về phía trước, lưỡi dao cắm phập vào giữa trán cái đầu kia, đóng chặt nó lên bức tường phía sau.
Sau đó, Tiêu Tịch tung một cú đá, đạp tung cánh cửa gỗ.
“Vèo! Vèo! Vèo!”
Hàng chục mũi tên gỗ dài cỡ một cánh tay bắn ra từ cơ quan ẩn, như một trận mưa tên ào ạt lao về phía hắn.
Rõ ràng đã có kẻ tiên liệu được hắn sẽ đến đây, nên đã bố trí sẵn cạm bẫy.
Nhưng Tiêu Tịch đã chuẩn bị từ trước. Hắn nhanh chóng nghiêng người, nép vào bức tường bên cạnh cửa để tránh đợt công kích này.
Một cánh tay thon dài lặng lẽ vươn về phía cổ hắn.
Hắn lập tức chộp lấy nó, nhưng trong chớp mắt, cánh tay ấy uốn lượn như một con rắn, trượt khỏi tay hắn rồi rút về phía sau cánh cửa.
Cánh tay ấy vô cùng dài, dài đến mức một con người bình thường không thể nào sở hữu được. Làn da trên đó cũng trơn nhẵn đến đáng sợ, không hề có một chút dấu vết của lỗ chân lông.
Tội Đao bay trở về tay Tiêu Tịch.
Hắn nhìn vào bên trong hành lang.
Từ trong bóng tối, một gương mặt trắng bệch, xinh đẹp hiện ra. Phía sau hắn, vài tên người lùn thấp bé với đôi má được tô đỏ chót chặn kín lối thoát, bao vây hắn hoàn toàn.
Bọn chúng nghiêng đầu, lắc lư, cười khúc khích một cách quái dị.
\”Mày còn định đi đâu nữa?\”
Bạch Tuyết dịu dàng lên tiếng.
Mái tóc đen dài của cô ta xõa tung, giống như một lớp tảo dày đặc phủ xuống phía sau.
Bộ váy dạ hội dài lộng lẫy trên người cô ta đã bị rách nát, vương đầy vết máu loang lổ. Bên dưới chiếc váy, vô số bánh răng dính đầy máu thịt đang quay cuồng điên loạn, nghiền nát những mảnh vụn đỏ tươi, đẩy cô ta trượt về phía trước như một con rối máy móc.
Cánh tay của cô ta co rút lại như dây cao su, thu về khớp một cách bất tự nhiên. Cô ta vươn lưỡi liếm vệt máu trên lòng bàn tay mình, khiến đôi môi đỏ thẫm càng thêm diễm lệ.