Sáu giờ rồi.
Chuông đồng hồ trên tháp gõ vang, tia sáng cuối cùng cũng bị nuốt chửng.
Đèn đường bên ngoài hoàn toàn chuyển thành màu đỏ thẫm như máu, bóng tối dày đặc đến mức chỉ cách vài mét đã chẳng thể nhìn thấy gì. Một thứ gì đó nặng nề rơi xuống mặt đất, phát ra những tiếng nổ trầm đục.
Mặt đường rung chuyển, từ bụi cây ven đường bay ra từng con quái điểu đầu nhọn với đôi mắt đỏ ngầu.
Bầu không khí ấm áp ban ngày bị quét sạch, thị trấn Cổ Tích cuối cùng cũng lộ ra bộ mặt thật của nó.
\”Cộc cộc cộc!\”
Tiếng gõ cửa vang lên, lúc nặng lúc nhẹ, có thể nghe ra người bên ngoài đang cố gắng giảm âm thanh, nhưng không thành công.
Tiêu Tịch nhìn về phía Tu La. Một ánh mắt trao đổi, đối phương liền hiểu ý, bước tới bên cửa sổ, nhẹ nhàng tháo rời cả khung cửa mà không tạo ra chút tiếng động nào.
\”Ai đó?\”
Tiêu Tịch bước đến bên cửa.
\”Là em, Khăn Đỏ đây.\” Người bên ngoài khàn giọng đáp.
\”Em lo anh sẽ đói, nên mang chút rượu nho và bánh nhỏ đến đây. Mau mở cửa đi!\”
Qua khe cửa, Tiêu Tịch nhìn thấy một cái bóng khổng lồ in trên mặt đất, một cái mõm sói dài nhô ra, răng nanh sắc bén chết chóc, móng vuốt nhọn hoắt đặt trên cánh cửa, như thể chỉ chờ cánh cửa mở ra là sẽ tung đòn kết liễu ngay lập tức.
[Tên: Cư dân thị trấn Cổ Tích – Khăn Đỏ (Trạng thái sói hóa) (Thể nhiễm trung cấp)
HP: 120,000 điểm
Đặc tính:
[Bất tử]: Ngoại trừ cột sống, mọi bộ phận khác nếu bị phá hủy sẽ hồi phục với tốc độ 600%.
[Thể nhiễm trung cấp]: Nếu bị Khăn Đỏ tấn công và gây thương tích, có 100% khả năng nhiễm Huyết Dịch.
[Người của Mặt trăng]: Được ánh trăng che chở, khi tiếp xúc với ánh trăng, sát thương của Khăn Đỏ tăng lên 150%, tốc độ hồi phục HP cũng tăng lên 150%.
[Móng vuốt độc]: Móng vuốt của Khăn Đỏ trong trạng thái sói hóa vô cùng sắc bén, kèm theo kịch độc. Bị tấn công sẽ gây hiệu ứng chảy máu liên tục.
(Các thông tin khác bị ẩn. Vui lòng thu thập huy hiệu học viện để tăng quyền tra cứu.)]
\”Được rồi, anh ra ngay.\”
Tiêu Tịch nói vậy, nhưng ngay lập tức xoay người, nhảy qua khung cửa sổ đã bị Tu La phá bỏ. Hắn chẳng có hứng thú trở thành một cô bé quàng khăn đỏ bị sói ăn thịt.
Bên ngoài cửa sổ, màn đêm thăm thẳm, cả hai nhanh chóng ẩn mình vào những tán cây rậm rạp.
Khăn Đỏ kiên nhẫn chờ bên ngoài hai phút, nhưng khi không thấy ai mở cửa, lập tức nhận ra có điều bất thường. Cô ta phá cửa xông vào, nhìn căn phòng trống rỗng và khung cửa sổ bị vứt bỏ một bên, bèn hất chiếc giỏ treo trên tay xuống đất, nghiến răng ken két.
Tiêu Tịch không đi xa, bởi vì giờ đây cả thị trấn đều là quái vật, nếu chạy loạn sẽ càng dễ bị phát hiện.
Hơn nữa, hắn cũng không rời đi tay không, bởi vì theo chân Khăn Đỏ về nhà, hắn cũng đã chuẩn bị một \”món quà nhỏ\”.