[Đm/Hoàn] Dựa Vào Tỏ Tình Thông Quan Trò Chơi Chết Chóc/ Dị Chủng – Chương 145. Hoa hồng ác ma – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Hoàn] Dựa Vào Tỏ Tình Thông Quan Trò Chơi Chết Chóc/ Dị Chủng - Chương 145. Hoa hồng ác ma

“Ê ê! Mau thả ta ra!”

“Ở đây rốt cuộc có ai không hả?!”

Noan bị giam trong một nhà lao bằng dây leo dưới nước chật hẹp, chỉ có một khoảng trống nhỏ để cậu xoay người. Đuôi cá của cậu cọ xát vào những kẽ đá lạnh lẽo bên dưới, khiến nhiều vảy bị bong tróc. Lúc này, cả người cậu trông vô cùng tiều tụy.

Cậu không bị nhốt cùng thiếu nữ kia mà bị tách riêng ra, giam giữ trong một phòng giam biệt lập.

Từ khi bị nhân ngư đuôi bạc kia bắt về đến nay đã tròn hai ngày. Trong suốt hai ngày này, cậu không được ăn gì, lại bị giam trong một không gian tối tăm và lạnh lẽo. Nhà lao chật hẹp đến mức ngay cả việc ngủ cũng trở thành một điều xa xỉ, tinh thần của cậu đã chạm đến bờ vực sụp đổ.

Ban đầu, Noan nghĩ rằng tên khốn sốt ruột muốn biết tung tích chiếc chìa khóa kia nhất định sẽ nhanh chóng thẩm vấn cậu. Nhưng đối phương lại không hề xuất hiện.

Hai ngày trôi qua, không ai vào, cũng không có bất kỳ âm thanh nào vang lên.

Bị giam cầm trong bóng tối vô tận, cậu thậm chí không còn cảm nhận được thời gian. Dù thực tế chỉ mới qua hai ngày, nhưng vì không có bất kỳ thông tin nào từ bên ngoài, cậu cứ ngỡ đã trôi qua nửa tháng.

Cậu bắt đầu nhớ đến Skaja, nhớ đến vị tế ti già, nhớ đến thầy của mình.

Cậu muốn họ xuất hiện trước mặt cậu.

Rồi dần dần, cậu thậm chí không còn quan tâm người xuất hiện là ai nữa. Dù có là nhân ngư đuôi bạc đáng ghét kia hay những tên nhân ngư đuôi đen mặt không cảm xúc như tượng đá, chỉ cần có ai đó xuất hiện trong màn đêm bất biến này, nói chuyện với cậu dù chỉ một câu cũng được.

“Không phải các ngươi muốn hỏi ta chìa khóa ở đâu sao?”

“Mau hỏi đi chứ!”

Cậu không ngừng gào thét, nhưng chẳng ai đáp lời.

Cuối cùng, cánh cửa nhà lao cũng mở ra.

Mái tóc dài màu bạc khẽ lay động trong dòng nước, ánh sáng chói lóa đến mức gần như rực rỡ tỏa ra từ phía sau nhân ngư đuôi bạc đuôi bạc kia. Ánh sáng ấy quá mức chói mắt, khiến Noan không kìm được mà nheo mắt lại.

Gương mặt quen thuộc, đáng ghét kia hiện ra ngay trước mắt cậu.

Dù trong hoàn cảnh này, Noan vẫn không thể không thừa nhận, đối phương thực sự rất đẹp.

Tộc người cá luôn tôn thờ cái đẹp. Chỉ những cá thể có sức mạnh cường đại, có thể săn được con mồi béo tốt giàu dinh dưỡng, mới sở hữu cơ bắp săn chắc, làn da căng mịn và gương mặt hoàn mỹ nhất.

Vẻ đẹp phần lớn thời gian là biểu tượng của sức mạnh và quyền thế, là một lợi thế khổng lồ không thể phủ nhận, sáng chói đến mức không thể phớt lờ.

Ánh mắt của Noan gần như không kìm được mà lướt qua đuôi cá dài mạnh mẽ của đối phương, lớp lụa mỏng màu bạc xõa xuống từ vây đuôi, cùng phần thân trên để trần với những hoa văn hoa hồng chằng chịt.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.