Tiêu Tịch ngẩng đầu nhìn cậu, đôi mắt vẫn sắc bén và sáng ngời như trước, nhưng bên dưới lại phủ một tầng quầng thâm nhàn nhạt, trông như đã rất lâu rồi không có một giấc ngủ trọn vẹn.
Thực tế đúng là như vậy. Trong khoảng thời gian này, vì tìm kiếm Trọng Bạch, hắn đã rất lâu rồi không được ngủ ngon. Nhưng cuối cùng, thứ hắn nhận được vẫn giống hệt như kết quả tám năm trước.
\”Anh Tiêu! Anh Tiêu!\”
Đoạn Văn Chu không kìm được mà gọi hắn mấy tiếng, vội vã bước lên, siết chặt cánh tay hắn. Cứ như thể chỉ cần chậm một giây thôi, Tiêu Tịch sẽ lập tức rơi xuống từ bên khung cửa sổ kia, như một chú chim nhỏ bay mất khỏi tầm tay cậu.
\”Có chuyện gì?\”
Tiêu Tịch cụp mắt nhìn bàn tay đang giữ lấy mình, biểu cảm thờ ơ.
Từ khi quen biết anh Tiêu, Đoạn Văn Chu đã rất hiếm khi thấy hắn có bất kỳ biểu cảm sống động nào trên khuôn mặt. Nhưng lúc này, cảm giác lạnh lẽo toát ra từ Tiêu Tịch lại càng trở nên nặng nề hơn.
Cậu từng nghĩ rằng anh Tiêu cuối cùng cũng đã có thể chấp nhận để cậu ở bên cạnh hắn. Nhưng không biết trong suốt nửa tháng qua đã xảy ra chuyện gì, khiến anh Tiêu của cậu bỗng nhiên trở nên lạnh giá một lần nữa. Giống như một con ốc sên vốn dĩ đã cẩn thận vươn xúc tu ra ngoài để thăm dò thế giới, nay lại rụt mình trở lại, trốn sâu trong lớp vỏ cứng cáp, không chịu bước ra lần nữa.
Một cảm giác kỳ lạ đột nhiên nảy lên trong lòng Đoạn Văn Chu.
Cậu có cảm giác… anh Tiêu của cậu bây giờ gần như không còn giống một con người sống nữa. Cậu chợt có suy nghĩ đáng sợ rằng, có lẽ hắn đã chết từ lâu rồi. Và thứ đang đứng trước mặt cậu lúc này, chỉ là một cái xác rỗng không linh hồn mà thôi.
\”Không có gì đâu…\”
Đoạn Văn Chu vẫn cố kéo lên một nụ cười, dáng vẻ trông như chẳng có chút tâm tư nào.
\”Anh Tiêu! Cuối cùng anh cũng chịu để ý đến em rồi! Anh có biết suốt thời gian qua em đã nhắn cho anh bao nhiêu tin không? Anh thật là nhẫn tâm quá đi, để em chờ lâu như vậy mới chịu trả lời!\”
\”Không phải cố ý.\”
Tiêu Tịch nhìn ra ngoài cửa sổ, mái tóc trắng như tuyết của hắn phủ lên một lớp ánh sáng mỏng dưới ráng chiều.
\”Gần đây có chút chuyện. Đứa nhỏ trong nhà tôi mất tích rồi, khoảng thời gian này tôi vẫn luôn bận tìm nó.\”
\”Hả? Vậy cuối cùng anh có tìm thấy không?\”
\”Không.\”
Ánh sáng trong mắt Tiêu Tịch càng lúc càng nhạt đi, như thể đã hoàn toàn đông lại thành một tầng băng lạnh lẽo không thể phá vỡ.
\”Tôi nghĩ nó sẽ không quay về nữa đâu.
Nhưng chuyện như thế này, tôi cũng không phải lần đầu gặp phải rồi.
Nên cũng… quen rồi.\”
Hai người rơi vào một khoảng im lặng.
Cuối cùng vẫn là Tiêu Tịch phá vỡ bầu không khí trầm mặc trước.