Người nam sinh gọi bọn họ tên là Phương Hỏa, là học sinh của ngôi trường này.
\”Từ nửa tháng trước, số người sống trong trường ngày càng ít đi… Rất nhiều bạn học trong lớp bọn tôi đã bị quái vật trong trường giết chết, dạo gần đây tôi không dám tùy tiện rời khỏi lớp học nữa.\”
Phương Hỏa dẫn họ theo cầu thang lên một phòng học trên tầng ba. Trên biển tên cửa lớp có ghi: Lớp 12-3.
\”Các người đến trường chúng tôi bằng cách nào? Đến đây làm gì?\”
\”Trường các cậu có truyền thuyết đô thị nào không?\”
Ngay khi Tiêu Tịch hỏi câu này, sắc mặt của nam sinh lập tức thay đổi.
\”Anh… anh hỏi chuyện đó làm gì?\”
Phương Hỏa ấp úng, dường như không muốn nói ra.
\”Chỉ là tò mò thôi, tùy tiện hỏi chút ấy mà.\”
\”Ban đầu chẳng ai tin trên đời có những chuyện như vậy, nhưng chúng vẫn cứ xảy ra…
Bức tranh trong thư viện bỗng nhiên động đậy, trong khu rừng giữa đêm có một người phụ nữ không mặt ẩn nấp, những bạn học vốn vui vẻ hòa đồng lại đột nhiên nhảy lầu tự sát, tiếng khóc vọng ra từ nhà vệ sinh vào nửa đêm, tượng trong phòng điêu khắc biết đi, những tiếng bước chân nặng nề…
Và cả đôi mắt khổng lồ bên ngoài bức tường nữa…\”
Ngay khi Phương Hỏa nói đến đây, phía sau cậu ta thực sự xuất hiện một con mắt của phụ nữ! Con mắt đó chỉ có lòng trắng, trống rỗng vô hồn nhưng lại vô cùng to lớn.
Rất nhanh sau đó, con mắt còn lại cũng lộ ra, đó là một khuôn mặt dẹt của phụ nữ, tỷ lệ đôi mắt trên khuôn mặt cực kỳ mất cân đối, gần như chiếm một nửa gương mặt! Và đây là tầng ba, muốn đứng dưới đất mà nhìn vào được tầng ba, chiều cao của người phụ nữ này không khác gì một người khổng lồ!
Nhưng nam sinh lại không hề hay biết, vẫn tiếp tục nói như không có chuyện gì.
\”Khi có ai gây ra tiếng động trong tòa nhà dạy học, người phụ nữ đó sẽ nhìn qua cửa sổ để cảnh cáo. Những ai không chịu nghe lời cảnh cáo sẽ bị ả dùng bàn tay khổng lồ trực tiếp tóm ra khỏi lớp học.\”
\”Rầm—\”
Bàn tay người phụ nữ đập vỡ cửa kính, lao về phía cổ nam sinh. So với bàn tay khổng lồ của ả, cái cổ của cậu ta mảnh mai chẳng khác nào một con gà con.
Nam sinh hét lên kinh hãi.
Bên cạnh cậu ta bùng phát một luồng ánh sáng vàng rực, đánh bật bàn tay của người phụ nữ. Ả ta giật mình lùi lại một bước, chiếc váy trắng trên người tung bay, dường như đã bị luồng sáng vàng ấy làm bị thương.
Những thí sinh khác vội vàng kéo Phương Hỏa ra xa.
Sau khi bị nam sinh làm bị thương, người phụ nữ khổng lồ có vẻ cũng chịu ảnh hưởng. Từ bên ngoài cửa sổ truyền đến những rung động dữ dội, từng mảnh kính vỡ lả tả rơi xuống. Nhưng chỉ trong vòng hai giây ngắn ngủi, bóng dáng của người phụ nữ đã biến mất.