[Đm/Hoàn] Dựa Vào Tỏ Tình Thông Quan Trò Chơi Chết Chóc/ Dị Chủng – Chương 122. Nhiệm vụ hiện thực – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Hoàn] Dựa Vào Tỏ Tình Thông Quan Trò Chơi Chết Chóc/ Dị Chủng - Chương 122. Nhiệm vụ hiện thực

Trong cơn đau lạnh lẽo kéo dài, với tư thế cực kỳ khó chịu này, Tiêu Tịch lại vô thức chìm vào giấc ngủ.

Mặc dù cơ thể không hề dễ chịu, nhưng tinh thần lại hiếm khi được an ổn đến vậy. Kể từ khi thầy rời đi, hắn đã rất lâu rồi không có được một giấc ngủ yên bình như thế này.

Học viện Dị Chủng.

Một không gian rộng lớn được tách biệt hoàn toàn, không ai biết rốt cuộc nơi này rộng bao nhiêu, chỉ cần phóng tầm mắt là không thể thấy được ranh giới của nó.

Tuyết trắng bay lượn đầy trời, mềm mại như liễu tơ, nhưng ngay khi chạm đất liền hóa thành băng sương, tan biến vào bóng tối sâu thẳm.

Những bông tuyết phát ra ánh sáng trong suốt mờ nhạt, soi rọi không gian vô quang vô dạ này.

Ở giữa nơi đây sừng sững một ngai đá lạnh lẽo, là dấu hiệu duy nhất nổi bật trong không gian tĩnh mịch này.

Tử Thần tóc đỏ ngồi trên ngai, ánh mắt lạnh băng, một lưỡi hái đen kịt khổng lồ lơ lửng sau lưng y, tỏa ra áp lực đáng sợ.

Suốt tám năm qua, trừ khi buộc phải ra ngoài coi thi hoặc thực hiện nhiệm vụ khác, còn không thì y luôn ngồi trên chiếc ngai băng giá này, lặng lẽ nhìn ngắm cơn tuyết dày đặc vô tận, chìm vào suy tư.

Những bóng dáng trẻ con quẩn quanh bên ngai, tất cả đều mang cùng một khuôn mặt, nhưng chiều cao, tuổi tác lại khác nhau.

Đó là Tiêu Tịch từ sáu đến mười sáu tuổi, mọi dáng vẻ của hắn đều có ở đây.

Dáng vẻ yên tĩnh khi ngủ. Dáng vẻ nghiêm túc cắn môi khi đọc sách. Dáng vẻ nheo mắt tức giận khi quần áo bị làm bẩn. Dáng vẻ rõ ràng rất sợ đau nhưng vẫn cố nén chịu, trong mắt long lanh nước khi bị thương. Dáng vẻ ban đêm kéo lấy tay y, khẩn thiết cầu xin y đừng rời đi.

Nơi đây lưu giữ tất cả dáng vẻ của Tiêu Tịch trong suốt mười năm qua. Những đứa trẻ ấy như những hình chiếu, tự do di chuyển xung quanh ngai đá. Chúng là những ký ức mà Tử Thần đã trân trọng cất giữ.

Nếu không có chúng, có lẽ trong tám năm qua, y đã phát điên từ lâu rồi.

Tuyết vẫn đang rơi.

Tám năm trước, vào đêm Giáng Sinh khi Tử Thần rời đi, tuyết cũng rơi dày như thế này. Ngoài thực tế, tuyết rơi suốt một đêm, còn ở đây, tuyết đã rơi suốt tám năm.

Một làn sóng năng lượng nhạt nhòa truyền đến không gian này, Tử Thần có thể cảm nhận được một sợi chỉ mảnh kết nối từ thế giới bên ngoài đến đây. Dù rất mong manh, nhưng không thể phớt lờ.

Khi người ta quỳ lạy tạo hình tượng thần linh, thần linh đều sẽ có cảm giác.

Huống hồ là kẻ có sức mạnh như Tử Thần, tất nhiên không thể không nhận ra sự quan sát này. Chỉ là không biết kẻ nào lại có gan lớn đến mức dám tạc cả dung mạo của y.

Lần theo sợi chỉ ấy, y nhanh chóng xác định được mục tiêu của mình.

Chỉ là một cái liếc mắt thoáng qua, nhưng lại không thể dời đi được nữa.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.