Học viện Dị Chủng, căn cứ của hội Hoa Hồng Trắng, Thành phố Vô Tội.
Đây là một không gian khổng lồ được tạo ra từ hư vô, cũng là căn cứ của hội Hoa Hồng Trắng. Gần như bất cứ hội lớn nào như Hoa Hồng Trắng cũng đều có căn cứ riêng của mình.
Một số hội chọn đặt căn cứ ngay trong học viện, thuê lại mặt bằng trên các con phố để tiện lợi trong sinh hoạt, đồng thời treo bảng hiệu quảng bá, thu hút tân binh. Nhưng hội Hoa Hồng Trắng lại mạnh tay hơn, họ trực tiếp sử dụng một món chú vật mang tên \”Cảnh vô lượng\” để mở ra một không gian hoàn toàn riêng biệt bên ngoài học viện.
Chỉ có hội viên của Hoa Hồng Trắng mới có thể thuận lợi bước vào Thành phố Vô Tội. Họ có thể tận hưởng mọi khoảng thời gian ngoài kỳ thi ở nơi này. Đối với phần lớn hội viên, họ thậm chí không muốn trở về thế giới thực, vì trong mắt họ, thành phố trong mơ này tốt đẹp hơn hiện thực rất nhiều.
Theo quy tắc thần thánh, mọi người ở đây đều luôn nở nụ cười, tâm trạng vui vẻ, nội tâm tràn đầy tình yêu thương. Họ trao đổi chú vật và đạo cụ với nhau một cách chân thành, giá cả chỉ bằng một phần ba giá trong học viện. Giá thấp giúp cho tốc độ lưu thông chú vật nhanh hơn, các hội viên cũng nhanh chóng tìm được món phù hợp với mình và trở nên mạnh mẽ hơn.
Nơi này không có tâm cơ, không có giết chóc, không có âm mưu.
Tại Thành phố Vô Tội, mọi người đều tận tâm giúp đỡ lẫn nhau, họ có thể đồng lòng tiến về phía trước. Vì họ cùng chia sẻ một niềm tin, họ tôn thờ vị thần của mình.
So với học viện tàn khốc, nơi này đẹp đẽ đến mức giống như một giấc mơ.
Thành phố này không khác gì một đô thị thực thụ với nhà cửa, khu chợ giao dịch, thậm chí cả các địa điểm giải trí. Nhưng tòa kiến trúc cao nhất vẫn là ngôi đền thờ thuần trắng đứng sừng sững ngay trung tâm thành phố.
Dòng nước biển xanh thẳm bao quanh đô thành thuần khiết này, tựa như vây lấy một hòn đảo biệt lập ngoài trần thế. Sóng biển vĩnh viễn vỗ về bờ đá trắng một cách dịu dàng, không trồi, không sụt. Trên bầu trời không có mặt trăng, nên nơi này cũng không có thủy triều.
Khí hậu ở đây luôn dễ chịu, đất đai màu mỡ, thích hợp trồng hầu hết mọi loại cây trồng. Trên trời không có mặt trời, nên nơi này cũng chẳng có bình minh hay hoàng hôn. Chỉ có viên Thánh Châu khổng lồ trên đỉnh ngôi đền cao nhất tỏa ra ánh sáng mờ ảo, chiếu rọi mọi ngóc ngách của thành phố này.
Thực vật hấp thụ quang năng thần thánh để quang hợp. Còn con người nơi đây sống bằng đức tin của mình dành cho thần linh.
Ở nơi này, cây cối rất nhiều. Nhưng loài hoa được trồng nhiều nhất chính là hoa hồng.
Những thảm hoa hồng trải dài như tuyết phủ kín từng mái nhà, chạy dọc theo hai bên các con phố của Thành phố Vô Tội. Những cánh hoa trắng run rẩy dưới ánh thánh quang, vĩnh viễn khoe sắc, vĩnh viễn không héo tàn.
Tại ngôi đền thuần trắng cao nhất, trên bậc thang dẫn lên tận trời, một pho tượng thần bằng bạch ngọc khổng lồ đứng sừng sững.