Đôi mắt đỏ như máu của y dán chặt lên người Tiêu Tịch, không hề chớp lấy một lần.
\”Đừng tới đây.\”
Tiêu Tịch nhíu mày, họng súng chĩa thẳng vào ngực y.
\”Tôi không quan tâm anh là nhân cách nào, tốt nhất là tránh xa tôi ra. Điều anh nên làm bây giờ là tìm một con thuyền rồi rời khỏi hòn đảo này, càng xa càng tốt.\”
Dù là nhân cách nào thì cũng đều là Thỏ Đen, chẳng có ai là người tốt cả.
\”Cậu nghĩ tôi sai rồi sao?\”
Ngải Sơn chẳng hề sợ hãi họng súng đang nhắm thẳng vào mình, y vươn tay, nắm lấy khẩu súng, để nó áp lên trước ngực.
\”Việc tôi sinh ra đã là một sai lầm sao? Một đứa trẻ vừa chào đời đã bị định sẵn sẽ trở thành công cụ, bị chính cha mình lợi dụng, tự tay giết chết mẹ ruột… Tôi có tư cách để tiếp tục sống hay không?\”
\”Không ai có thể phán xét quyền được sống của người khác. Mạng sống là của anh, và mỗi người đều phải chịu trách nhiệm với nó.\”
Tiêu Tịch nói.
\”Nhưng mà…\”
Ngải Sơn, hoặc có lẽ là nhân cách bên trong y, cúi thấp đầu, lặng lẽ siết chặt khẩu súng trong tay Tiêu Tịch.
\”Nhưng tôi đã không còn muốn sống nữa rồi.
Dù tôi có rời khỏi nơi này thì sao chứ? Trong cơ thể tôi chảy cùng một dòng máu với người đàn ông đó. Dù không ai biết, nhưng tôi thì nhớ rõ từng giây từng phút.
Tôi đã bị con rắn dụ dỗ giết chết người vô tội, giết mẹ mình. Sau đó lại trở thành kẻ mà chính tôi cũng ghê tởm nhất. Sự lương thiện trong tôi đã chết từ lâu, thứ duy nhất còn sót lại chỉ có tội lỗi.\”
Tiêu Tịch im lặng.
Người đàn ông tóc vàng đứng gần đến mức gần như không có khoảng cách giữa cả hai. Bộ đồ bệnh nhân rách rưới trên người y vương đầy bụi bặm và vệt máu loang lổ, từ tai trái bị cắt cụt của y, từng giọt máu tí tách rơi xuống.
Giữa họ chỉ cách nhau một khẩu súng, đối diện nhau giữa đống đổ nát hoang tàn. Gió thổi tung vạt áo của cả hai. Những tiếng rên rỉ đau đớn của người bị thương vọng lên từ đống gạch vỡ, văng vẳng như tiếng than khóc của ác quỷ.
\”Tôi chỉ đang giữ lời hứa với mẹ anh thôi. Trước khi tôi mất hết lý trí, anh đi đi.\”
Tiêu Tịch nhìn y chằm chằm bằng ánh mắt lạnh lùng.
Dù cả hai đều không còn sức chiến đấu, nhưng trên người Tiêu Tịch vẫn còn món chú vật [Xiềng Xích Ánh Sáng]. Ở khoảng cách gần thế này, chỉ cần hắn sử dụng nó, Ngải Sơn tuyệt đối không có khả năng trốn thoát.
Chưa kể hắn còn có quyền quay về học viện bất cứ lúc nào, từ đầu đến cuối, hắn đã đứng ở vị trí bất bại.
Vậy mà Ngải Sơn lại không hề lùi bước, thậm chí còn bật cười.
Nụ cười ấy mang theo sự giải thoát, pha lẫn đôi chút điên cuồng.
\”Tôi hận cha mình, cũng hận cả mẹ tôi, và hơn hết, tôi hận chính bản thân vô dụng, chẳng thể điều khiển được số phận của mình.