[Đm/Hoàn] Dựa Vào Tỏ Tình Thông Quan Trò Chơi Chết Chóc/ Dị Chủng – Chương 11. Mộng tưởng giả dối – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Hoàn] Dựa Vào Tỏ Tình Thông Quan Trò Chơi Chết Chóc/ Dị Chủng - Chương 11. Mộng tưởng giả dối

Trọng Mặc, là tên người bệnh đó.

\”Không phải nha.\”

Người đàn ông tên Trọng Mặc nở nụ cười với hắn.

\”Tôi ở bên em mỗi ngày mà, cưng à.\”

Tiêu Tịch trầm mặc không nói gì.

Trọng Mặc đưa bông hồng trong tay ra.

\”Em không thích bức tranh của tôi à?\”

\”Không có cảm giác.\” Tiêu Tịch ăn ngay nói thật.

Một bức tranh đẹp có thể khơi dậy cảm xúc trong lòng người, làm người ta không nhịn được dõi mắt theo và vui vẻ, hoặc hồi hộp, hoặc phấn khích. Nhưng với Tiêu Tịch mà nói, một bức tranh dù có ấm áp tốt đẹp đến đâu cũng chỉ có thể khiến hắn chán nản và bi thương, khiến hắn cảm thấy tuyệt vọng.

Thơ ca cũng thế, hắn không thể thưởng thức bất kỳ một tác phẩm nghệ thuật nào, thậm chí còn có phần chán ghét những thứ có thể khơi gợi cảm xúc này.

Trọng Mặc nhích lại gần một chút, cầm lấy bàn tay trắng nõn mảnh khảnh của bác sĩ đặt lên mặt mình.

Y không bị từ chối nên cười vui vẻ.

Dưới ánh nến, thanh niên tuấn mỹ đang đứng thẳng dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của người phía dưới, một bầu không khí ái muội mơ hồ dâng lên.

Nhưng lời nói kế tiếp của Tiêu Tịch làm bầu không khí này biến mất không sót chút gì.

\”Chìa khóa của anh đang ở nơi này đi.\”

\”Đúng vậy.\”

Trọng Mặc cọ cọ mặt trong lòng bàn tay hắn.

【!!! Sốc vãi mèo! Con quỷ này thật sự đang giữ chìa khóa trong tay!】

【Mạch não của tui không load kịp…… Tui còn kém hơn cả sinh viên năm nhất nữa, tui không nên ở đây, tui nên xem livestream trong thùng rác á.】

【Người mới này thật sự quá mạnh! Phỏng chừng sau khi kỳ thi tuyển sinh kết thúc, các công hội lớn sẽ tranh giành hắn đến sức đầu mẻ trán.】

【Tiền đề là hắn có thể sống sót qua kỳ thi của Quỷ Tước ——】

【?? Sinh viên năm ba vừa thề son sắt không có khả năng chạy đâu rồi?】

\”Tại sao em không tuân thủ quy tắc, tìm những ảnh chụp kia, dựa theo trình tự của những con số đó mà viết cho tôi một bài thơ tình.

—— tôi liền đem chìa khóa để rời khỏi đây cho em.\”

Đây mới là quy tắc chính xác của trò chơi, chứ không phải là trực tiếp tìm nó trên người y.

Trọng Mặc nhìn người trước mặt, đôi mắt nhợt nhạt trong veo như băng luôn lý trí như thế, giống như những viên đá hổ phách xinh đẹp, tinh xảo như một vũng nước đọng.

Tiêu Tịch: \”Không có ý nghĩa.\”

Trọng Mặc cười.

\”Tình yêu làm sao có thể đánh giá nó có ý nghĩa hay không.

Nhưng mà, chỉ cần em nói \”em yêu anh\” với tôi, tôi sẽ đưa cho em chìa khóa, được không?\”

Lời nói của y quá hèn mọn, gần như là cầu xin.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.