[Đm/Hoàn] Dựa Vào Tỏ Tình Thông Quan Trò Chơi Chết Chóc/ Dị Chủng – Chương 109. Nhân cách giả dối – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Hoàn] Dựa Vào Tỏ Tình Thông Quan Trò Chơi Chết Chóc/ Dị Chủng - Chương 109. Nhân cách giả dối

\”Ngươi rốt cuộc là… ai?\”

Nghe thấy câu hỏi này, vị thần linh đứng yên tại chỗ, cánh tay buông xuống, năm ngón tay kim loại siết chặt trong tay áo rộng. Không chỉ có ngón tay, cả bàn tay và cổ tay lộ ra bên ngoài đều được tạo thành từ một loại kim loại xám bạc.

Cảnh tượng này tạo ra một ảo giác đáng sợ, rằng toàn bộ cơ thể của y đã không còn chút máu thịt nào, chỉ còn lại một cỗ máy kim loại vô tri vô giác.

Bất kể y là thần linh hay quái vật gì đi chăng nữa, có một điều chắc chắn, y không còn là con người.

\”Nguyện vọng của ngươi là gì?\”

Vị thần linh vẫn cất lên giọng nói trầm thấp, vọng lại từng đợt chấn động, lặp đi lặp lại câu hỏi ấy mà hoàn toàn phớt lờ câu hỏi của Tiêu Tịch.

Y giống như một cỗ máy thực hiện điều ước lạnh lẽo, không có bất kỳ cảm xúc nào, chỉ biết lặp lại câu hỏi kia, như thể ngoài nó ra, mọi thứ khác đều không có ý nghĩa gì.

Tiêu Tịch tiến lên một bước, muốn nhìn rõ gương mặt của y, muốn xác định xem cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ kia rốt cuộc đến từ đâu.

Hắn có cảm giác mình biết người này.

Ngón tay vươn ra, bất chấp năng lượng cường đại đang để lại từng vết thương nhỏ trên cơ thể hắn, hắn vẫn cố chấp muốn xé toạc màn đêm vô tận kia, nhìn xem khuôn mặt ẩn sau đó có phải chính là gương mặt trong suy nghĩ của  hay không.

【Cảnh báo! Sinh mệnh của thí sinh đang giảm nhanh chóng do ảnh hưởng từ 【Trận Pháp Tích Tụ Năng Lượng Cao】…】

【Cảnh báo! Thể lực của thí sinh đang giảm nhanh chóng do ảnh hưởng từ 【Trận Pháp Tích Tụ Năng Lượng Cao】…】

【Xin hãy dừng ngay hành động hiện tại, nếu không thí sinh sẽ gặp nguy cơ cận kề cái chết.】

Tiêu Tịch phớt lờ hoàn toàn những cảnh báo đó, kiên định bước vào bóng tối.

Thần linh lại lùi thêm một bước, nửa người vừa lộ ra giờ gần như muốn rút hẳn vào hố đen. Nhìn dáng vẻ đó, chẳng có chút nào giống một vị thần, mà trông cứ như đang sợ hãi né tránh con người nhỏ bé trước mặt.

Không giống một vị thần toàn năng,  lại có vẻ như đang… sợ hãi.

Sợ hãi sự tiếp cận của một con người yếu ớt như Tiêu Tịch.

Những sợi tơ đỏ mềm mại và mảnh dẻ lơ lửng giữa hai người, quấn quanh những ngón tay kim loại của vị thần, uốn lượn một đường cong trong không trung, đầu còn lại quấn chặt lấy vòng eo Tiêu Tịch.

Làn da trên nửa thân trước của Tiêu Tịch dần rỉ máu, bị năng lượng gần hố đen ăn mòn để lại vô số vết thương nhỏ. Khả năng phòng ngự của hắn chưa đủ mạnh để chống lại tác động của thứ sức mạnh này.

\”Nguyện vọng của ngươi là gì?\”

Tiêu Tịch cuối cùng cũng dừng lại, nén chặt cơn sóng cảm xúc cuộn trào trong lòng, ánh mắt trở nên lãnh đạm.

\”Không cần. Ta không cần ngươi thực hiện điều ước.\”

\”Thứ ta muốn, ta sẽ tự mình giành lấy.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.