Bách Minh quay đầu lại, nhìn thấy chiếc móc câu khổng lồ vốn treo trên tháp lại như một con dã thú tìm mồi, đang lao nhanh về phía cô ta.
Chỉ nửa giây sau, cô ta nghe thấy tiếng gió rít gào bên tai, qua khóe mắt thoáng thấy những bức tường không ngừng lùi về sau, lúc này cô ta mới nhận ra —
Không phải chiếc móc câu đang lao đến gần cô ta. Mà là chính cô ta đang lao về phía chiếc móc câu đó. Năng lượng mà viện trưởng cũ đã truyền vào cơ thể cô ta như một phần \”phần thưởng\” giờ đây đã hoàn toàn thoát khỏi tầm kiểm soát, không còn là sức mạnh để cô ta sử dụng nữa, mà đã biến thành hung thủ muốn lấy mạng cô ta.
Chúng thao túng cơ thể cô ta, ép cô ta lao thẳng về phía chiếc móc câu đầy máu kia.
\”Không—!\”
Bách Minh gào thét chói tai, hai tay siết chặt lấy cổ mình.
Cô ta muốn mở kho chứa đồ để lấy dụng cụ, nhưng chỉ vừa có ý định này, cô ta đã nhận ra cơ thể mình hoàn toàn mất đi sự kiểm soát, ngay cả việc lấy dụng cụ cũng không thể thực hiện được.
Đôi giày da dưới chân cô ta cày mạnh xuống nền đất đen, như một con gà bị người nông dân bóp cổ, lao thẳng vào chiếc móc.
Chiếc móc xuyên qua lưng cô ta, đâm thủng lồng ngực, đầu nhọn của nó thò ra từ phía trước, kéo theo những mảnh nội tạng đỏ tươi vẫn còn bám dính.
\”Mẹ nó, đùa hả trời…\”
Xạ Thủ đang ở dưới tháp chứng kiến trọn vẹn cảnh tượng này, chỉ biết hít sâu một hơi.
Bách Minh ôm chặt lấy chiếc móc câu, cả người như một con cá chết bị treo trên đó, cơ thể co giật một cái rồi bất động. Đôi mắt to tròn của cô ta trừng lớn như búp bê, trên hàng mi dài nhỏ vài giọt máu. Càng nhiều máu trào ra từ lồng ngực cô ta, nhỏ xuống mặt đất bên dưới tòa tháp.
Những Y Sư Hài Cốt đang giao chiến với Xạ Thủ lập tức bị dòng máu này thu hút.
Bọn chúng cúi xuống, dùng những ngón tay khô quắt nhúng vào những giọt máu vừa rơi trên mặt đất, sau đó đưa vào trong miệng, nơi bị giấu sau lớp áo choàng đen, nhấm nháp vị máu tươi.
Từng giọt, từng giọt máu theo gió rơi xuống, vấy lên những chiếc áo choàng đen của chúng.
Những Y Sư Hài Cốt ngẩng đầu lên, dùng hốc mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào linh hồn của cô gái.
Sau đó, cơ thể Bách Minh từ từ tách ra khỏi chiếc móc câu, nhưng trên móc vẫn còn vướng lại một linh hồn màu trắng sữa, vẫn đang giãy giụa không ngừng.
Cũng vào chính khoảnh khắc này, trên cả bốn tòa tháp của bệnh viện tâm thần Vụ Sơn, linh hồn của bốn thí sinh bị treo lơ lửng, Thủy Nguyệt, Huyết Chu, Bách Minh và Kẻ điều khiển rối.
Bọn họ biến thành hình thái linh hồn, mãi mãi cảm nhận nỗi đau trước khi chết.
Ngay cả khi đã chết, họ vẫn không thể được giải thoát.
Thi thể của Bách Minh, với một lỗ hổng lớn nơi lồng ngực, đổ gục xuống sàn tháp. Một bàn tay dính đầy máu vươn tới, tách từng ngón tay cô ta ra, lấy chiếc tai nghe vô hình từ trong lòng bàn tay rồi nhét lại vào tai.