Giữa lúc cố gắng nói xong những lời đó, con hạc giấy hoàn toàn sụp đổ, khô quắt lại rồi rơi phịch xuống đất.
\”Anh Tiêu, chúng ta có đi cứu bọn họ không?\”
Đoạn Văn Chu đứng bên cạnh, lên tiếng hỏi. Dù Xạ Thủ khẳng định rằng nếu không cứu bọn họ, tất cả thí sinh đều sẽ chết, nhưng đó chỉ là lời từ một phía của cô ta. Rất có thể, đây chỉ là lời nói dối mà cô ta thuận miệng bịa ra để bảo vệ mạng sống của mình.
Các thí sinh không hề biết rõ về phe phái của nhau, nên cũng có khả năng đây là cái bẫy mà Xạ Thủ đã sắp đặt. Nếu họ đến gần tòa tháp, có lẽ sẽ bị bao vây và tấn công bởi đám bác sĩ.
Nghĩ đến đây, Đoạn Văn Chu lại do dự.
\”Thấy hơi nguy hiểm đó…\”
\”Đúng là có thể có nguy hiểm.\”
Tiêu Tịch nhìn vào màn sương mù phía xa, không biết đang suy tính điều gì.
\”Vậy… chúng ta không đi nữa? Dù sao bọn họ có chết cũng chẳng liên quan đến chúng ta mà…\”
\”Không.\” Tiêu Tịch nói.
\”Phải đi, hơn nữa phải đi ngay. Xạ Thủ có thể đã phóng đại tình hình, nhưng chắc chắn cô ta đang nắm giữ một số thông tin mà chúng ta chưa biết, và thông tin đó rất có thể liên quan đến âm mưu của lão viện trưởng.\”
\”Được! Vậy thì đi thôi!\”
Đoạn Văn Chu hào hứng bước lên, nhưng đi được hai bước lại không thấy Tiêu Tịch theo sau.
Tiêu Tịch: \”Cậu đi một mình.\”
Đoạn Văn Chu: …?
Vậy là anh Tiêu cuối cùng cũng chê cậu rồi.
Tiêu Tịch nhìn cậu một cái.
\”Đạo cụ đưa cho cậu không phải để làm cảnh.\”
Đoạn Văn Chu: qwq
\”Được rồi, anh Tiêu!\”
\”Phải rồi, cầm cái này theo.\”
Tiêu Tịch đưa cho cậu một chiếc tai nghe siêu nhỏ, ra hiệu bảo cậu đeo vào.
\”Đây là tai nghe đã được ill cải tạo, đeo vào thì cậu có thể liên lạc với tôi bất cứ lúc nào.\”
Đôi mắt Đoạn Văn Chu lại sáng rực lên.
\”Được!\”
Tiêu Tịch nhìn bóng lưng Đoạn Văn Chu khuất dần trong màn sương trắng, hướng về phía vị trí Xạ Thủ đã chỉ. Hắn không đi theo cậu, không phải vì sợ chết, mà vì hắn còn một việc quan trọng hơn phải làm.
Nếu thuận lợi, kỳ thi này sắp kết thúc rồi.
\”Đến giờ rồi, nếu không hành động ngay, trời sẽ sáng mất.\”
Phía sau hắn, người đàn ông tóc vàng đóng chiếc đồng hồ bỏ túi trên tay, kim đã chỉ đến bốn giờ sáng.
\”Đi thôi, trút cơn giận của chúng ta lên đám bác sĩ đi. Hãy để bọn chúng nếm trải nỗi đau mà chúng từng giáng xuống chúng ta!\”
\”Hãy giết hết lũ bác sĩ!\”
Y nhảy xuống từ bục cao, tay cầm một cây thương dài màu đen sắc bén, gió cuốn tung vạt áo, khí thế sắc bén đến cực hạn. Một cái phẩy tay nhẹ nhàng, súng đạn và thuốc nổ lập tức xuất hiện trước mặt y. Đám bệnh nhân ào lên tranh giành, chia sạch vũ khí.