BẠN ĐANG ĐỌC
ĐÍNH HÔN CÙNG BẠN HỌC
Tên gốc: Đồng học hôn ước 同学婚约
Tác giả: Kỉ Kinh
Edit & Beta: NiMi
Tình trạng truyện: Hoàn 67 chương 5 phiên ngoại
Tình trạng edit: Đã hoàn thành
Truyện chỉ được đăng tải tại wattpad này và wordpress https://nimicorner.wordpre…
#chualanh
#dammy
#hiệnđại
#sung
#đammỹ
Chương 44
Edit & Beta: NiMi
Người tới đón là anh họ Thành Nham, con trai cả của dì, Thành Nham lâu lắm rồi không về quê cho nên suýt nữa thì không nhận ra. Bọn họ loay hoay ở sân bay một lúc lâu mới hội họp được với anh họ.
Anh họ chỉ nhìn qua đã thấy Thành Nham, anh vội chạy tới cầm hành lý cho hai người họ.
\”Thành Nham!\”
Thành Nham ngẩn người, gọi: \”Anh.\”
Anh họ cười cười: \”Ngẩn ngơ gì thế, có phải không nhận ra anh không?\”
\”…… À vâng, lâu rồi em không gặp mọi người.\”
\”Cũng lâu lắm, đã hơn mười năm rồi còn gì, con gái anh còn sắp tốt nghiệp tiểu học rồi.\” Anh họ da ngăm đen, cười lên để lộ cả hàng răng trắng, \”Nhiều năm thế mà em vẫn trông hệt như ngày trước không thay đổi chút nào. Không kết hôn cũng được, nhìn trẻ quá mà.\”
Anh họ dừng lại, ngại ngùng cười: \”Quên mất em mới vừa kết hôn.\” Anh nhìn về phía Giang Mộ Bình, vươn tay nói: \”Xin chào, tôi là anh họ Thành Nham – Triệu Tĩnh.\”
Giang Mộ Bình bắt tay anh, \”Chào anh, Giang Mộ Bình.\”
\”Anh nên gọi là em rể nhỉ?\” Triệu Tĩnh cười lớn, \”Nhà anh ở quê cách sân bay khá xa, trong nhà lại có người lớn tuổi nên không tiện tới đây đón, cho nên hôm nay nhiệm vụ đón hai người chỉ có anh thôi.\”
Triệu Tĩnh lái một chiếc Minibus, bọn họ để hành lý ra sau xe, Thành Nham ngồi ở ghế phụ, Giang Mộ Bình ngồi ở ghế sau.
Thực ra Triệu Tĩnh cũng không lớn hơn Thành Nham bao nhiêu nhưng Thành Nham và Giang Mộ Bình nhìn trẻ hơn anh rất nhiều, nhìn qua không giống người chung một độ tuổi.
Từ sau khi hai người lên xe, ánh mắt Triệu Tĩnh vẫn luôn lơ đãng nhìn kính chiếu hậu, giống như đang ngầm đánh giá Giang Mộ Bình.
Triệu Tĩnh là người thẳng tính, có chuyện gì thì trực tiếp hỏi: \”Em rể, cậu và Thành Nham bằng tuổi nhau sao? Hay lớn tuổi hơn.\”
\”Bằng nhau.\”
\”Mọi người lớn lên ở thành phố ai cũng trẻ ha, Thành Nham nhỏ hơn anh có hai tuổi thôi mà nhìn hai người so với anh như cách cả thế hệ ấy.\”
Thành Nham ngẩn ngơ nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ lặng lẽ nói: \”Thay đổi thật nhiều.\”
Triệu Tĩnh tiếp lời: \”Chắc chắn rồi, đất nước chúng ta đang không ngừng phát triển mà.\”
Triệu Tĩnh lái xe gần một giờ, phong cảnh ven đường chuyển từ nhà lầu san sát sang ruộng nương xóm làng, mấy năm nay Giang Châu phát triển nhanh quá, những con đường ở quê được tu sửa bằng phẳng rộng rãi, Thành Nham còn nhớ hồi nhỏ khi anh với mẹ về quê thì chỗ này vẫn là đường đất gồ ghề lồi lõm.
Màn đêm buông xuống, minibus quen lối chạy vào trong làng, rẽ vài khúc rẽ cuối cùng cũng về đến nơi.
Nhà ở nông thôn đa số đều rất rộng, đều là nhà tự xây, nhà dì Thành Nham cũng thế, là một căn nhà biệt lập, bên ngoài vây quanh bởi song sắt, cạnh nhà còn có kho hàng, Triệu Tĩnh lái xe đi vào đó.