[Đm – Hoàn] – Đính Hôn Cùng Bạn Học – Chương 28 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm – Hoàn] – Đính Hôn Cùng Bạn Học - Chương 28

BẠN ĐANG ĐỌC

ĐÍNH HÔN CÙNG BẠN HỌC
Tên gốc: Đồng học hôn ước 同学婚约
Tác giả: Kỉ Kinh
Edit & Beta: NiMi
Tình trạng truyện: Hoàn 67 chương 5 phiên ngoại
Tình trạng edit: Đã hoàn thành
Truyện chỉ được đăng tải tại wattpad này và wordpress https://nimicorner.wordpre…

#chualanh
#dammy
#hiệnđại
#sung
#đammỹ

Chương 28

Edit & Beta: NiMi

\”Mẹ,\” Giang Mộ Bình bất đắc dĩ, \”Đó là hình thức ở chung của chúng con, mẹ có thể để bọn con có không gian riêng được không?\”

Mẹ Giang đang nói dở thì bị anh cắt ngang, chuyện hôn nhân của hai đứa con trai mình làm bà sốt ruột lắm rồi. Bà biết chuyện Giang Mộ Bình kết hôn lần này có hơi qua loa, rõ ràng là Thành Nham và Giang Mộ Bình không có cơ sở tình cảm gì, nhưng kết hôn thì cũng kết hôn rồi, giờ chỉ còn cách trông cậy vào Giang Mộ Bình có thể cưới trước yêu sau thôi.

Cũng không thể không có tình cảm với nhau cả đời mà đúng không?

Bà hy vọng sau này khi bà không còn nữa thì có người làm bạn với con trai mình đến già, nhưng nó không nghĩa là bà mong Giang Mộ Bình kết hôn với một người mà anh không yêu.

Bà rất thích Thành Nham, cho nên bà cũng hy vọng Giang Mộ Bình có thể phát triển với Thành Nham. Nhưng giờ đã kết hôn hơn một tháng rồi mà vẫn chia phòng ngủ thế này, một chút tình cảm cũng không chịu tiến triển thêm.

Này thì tìm chồng con cái nỗi gì, đây là tìm bạn cùng nhà thì đúng hơn.

Giờ mà nhốt hai con mèo đực lại với nhau hơn một tháng thì hai đứa cũng yêu nhau được ấy chứ.

Mẹ Giang bình tĩnh một hồi, dứt khoát hỏi: \”Hai đứa định ở chung như thế bao lâu?\”

Giang Mộ Bình bật cười: \”Mẹ hỏi thế con trả lời sao được.\”

Mẹ Giang cau mày im lặng không nói không nói, tâm trạng không có chút nào là tốt. Nếu bà là kiểu người mẹ mạnh mẽ cường thế thì không nói, lúc đó có thể mượn thân tình tạo áp lực cho Giang Mộ Bình, nhưng từ nhỏ đến giờ bà dạy dỗ Giang Mộ Bình theo cách sống của mình: \”Đừng bao giờ trói buộc ai đó bằng tình yêu, đó là điều tàn nhẫn nhất.\”

Mẹ Giang cân nhắc mãi, tự mình an ủi mình xong xuôi mới than nhẹ một tiếng: \”Mẹ biết rồi, mẹ không can thiệp chuyện hai đứa, thôi thì cứ để thuận theo tự nhiên đi.\”

Thành Nham nghe thế thì mềm lòng, anh không thể nào đối diện với biểu cảm mất mát của người lớn như thế này.

Giang Mộ Bình có gen của mẹ mình, mẫu gen thương cảm người khác là cùng một mạch với mẹ anh.

Thành Nham nhìn Giang Mộ Bình một cái, Giang Mộ Bình nói với mẹ Giang: \”Không phải vừa nãy mẹ vẫn nói chuyện hùng hồn giáo dục con không được chia phòng ngủ sao, sao giờ tự nhiên thông suốt thế?\”

Mẹ Giang cầm đũa, ý bảo anh im miệng, \”Con đừng có nói chuyện với mẹ, bây giờ mẹ không muốn nói chuyện cùng con.\”

Thực ra Giang Mộ Bình không muốn làm trái lời mẹ mình, nhưng anh muốn biết suy nghĩ của Thành Nham về chuyện này.

Mẹ Giang không nói gì nữa tiếp tục ăn cơm, giống như chuyện vừa rồi chưa từng phát sinh, dáng vẻ đoan trang, biểu tình bình thường. Điện thoại của Giang Mộ Bình rung lên, trên màn hình nhảy ra một tin nhắn mới, là Thành Nham gửi tin nhắn đến.

– Cậu có muốn thay đổi hình thức ở chung không?

Giang Mộ Bình trả lời: Lúc nào cũng sẵn sàng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.