BẠN ĐANG ĐỌC
ĐÍNH HÔN CÙNG BẠN HỌC
Tên gốc: Đồng học hôn ước 同学婚约
Tác giả: Kỉ Kinh
Edit & Beta: NiMi
Tình trạng truyện: Hoàn 67 chương 5 phiên ngoại
Tình trạng edit: Đã hoàn thành
Truyện chỉ được đăng tải tại wattpad này và wordpress https://nimicorner.wordpre…
#chualanh
#dammy
#hiệnđại
#sung
#đammỹ
Chương 26
Edit & Beta: NiMi
Thành Nham sửng sốt: \”Sao cậu biết?\”
Giang Mộ Bình cũng không trả lời, mấy giây ngắn ngủi trôi qua, mặt Thành Nham lại nóng lên. Thành Nham bắt đầu suy nghĩ lại trong một tháng vừa qua, sau khi tắm xong thì mình làm gì.
Nghĩ một hồi cũng không nghĩ ra mình có hành vi khiếm nhã nào không, cũng không hề có lần nào không mặc đồ chạy ra ngoài mà?
Nghĩ mãi không ra, anh đưa ra kết luận là không có.
Thời tiết lạnh nhưng má Thành Nham lại rất nóng, Giang Mộ Bình không trả lời, anh chỉ có thể tự xấu hổ mà hỏi: \”Cậu nhìn thấy khi nào?\”
\”Lúc cậu không mặc quần áo.\” Giang Mộ Bình cho người mơ hồ kia một đáp án chính xác, anh nói: \”Tôi không nhìn rõ, cậu xăm hình gì thế?\”
\”Một con mắt.\”
Giang Mộ Bình ngẩn người.
Xăm một con mắt trên đùi sao?
Lui một bước là lãng mạn, tiến thêm một bước chính là tình sắc.
Tuy rằng có hơi thô tục, nhưng trong đầu Giang Mộ Bình vẫn liên tưởng đến hai chữ \”lẳng lơ\”.
\”Ai xăm cho cậu?\” Giang Mộ Bình hỏi.
\”Tôi tự xăm.\”
Người chụp ảnh cắt ngang cuộc nói chuyện của họ: \”Hai người chuẩn bị xong chưa? Hôm nay lạnh thế này, chúng ta cố gắng chụp xong sớm được không?\”
Thành Nham đáp lời, nhưng Giang Mộ Bình còn có vẻ hơi ngơ ngác, Thành Nham nhìn anh một hồi, cảm thấy giữa chồng chồng với nhau không nên có chuyện bí mật gì khó nói.
Thế là Thành Nham vội nói: \”Có cơ hội sẽ cho cậu xem.\”
Giang Mộ Bình nhìn về phía Thành Nham, Thành Nham lập tức cúi đầu nghịch vạt áo, nói: \”Đó là hình xăm đầu tiên tôi xăm để luyện tay.\”
Giang Mộ Bình im lặng cười: \”Cho tôi xem chỗ đó có được không?\”
\”Cậu là chồng hợp pháp của tôi, có gì mà không được chứ.\”
Người chụp ảnh đứng trong gió lạnh run rẩy nhìn đôi vợ chồng son này trò chuyện, trực tiếp đưa cái ván trượt cho Thành Nham, \”Hai ông chủ à, chúng ta mau bắt đầu đi, trời lạnh thế sao người chịu được thế?\”
\”Tôi không chơi ván trượt.\” Thành Nham nói.
\”Không sao, anh không cần trượt, cái này chỉ là đạo cụ thôi.\” Thợ ảnh đội cho Thành Nham một cái mũ lưỡi trai.
Giang Mộ Bình nói: \”Tôi cảm thấy mũ có hơi trói buộc, bỏ ra sẽ đẹp hơn.\”
Người chụp ảnh nghe vậy tháo mũ trên đầu Thành Nham xuống, chạy ra cách hai người một mét nhìn lại, gật đầu: \”Đúng thật.\”
Thợ ảnh tìm một cái tường thấp, bảo Giang Mộ Bình đứng lên, hỏi câu: \”Giang tiên sinh, anh có hút thuốc không?\”
\”Không.\”
\”Vậy diễn chút nha, lát nữa tôi đưa anh một điếu thuốc, anh ngồi xổm trên tường hút thuốc.\” Thợ ảnh chỉ đạo bọn họ, \”Thành tiên sinh đứng ở ven tường dẫm lên ván trượt, không cần phải cố gắng tạo dáng, chỉ cần thả lỏng là được, chú ý quản lý biểu cảm, cần phải tạo ra cảm giác thiếu niên buông thả một chút.\”