[Đm/Hoàn] Cuộc Sống Sinh Tồn Hàng Ngày Của Bé Báo Tuyết – chương 45 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Hoàn] Cuộc Sống Sinh Tồn Hàng Ngày Của Bé Báo Tuyết - chương 45

Sau một hồi nô đùa, vẫn là Diệp Trừng đầu tiên không chịu nổi, xin tha trước người đàn ông kia, dù sao đối phương chỉ cần một tay cũng có thể trị cậu m ngoan ngoãn.

Dưới sự canh phòng nghiêm ngặt của vài người bạn nhỏ, mọi người đã trải qua vài ngày yên ổn, chủ yếu là không có chuyện những con chim độc kia đột nhiên kéo đến đen nghịt một mảng lớn như trước.

Nếu chỉ có lác đác hai ba con, Nguyên Ưng một mình cũng có thể giải quyết.

Nhưng trời không chiều lòng người, ngày lành chưa được một tuần, Nguyên Ưng đã phát hiện những động vật bị nhiễm bệnh đang điên cuồng chạy về phía bắc, nơi chúng đi qua không còn một mảnh giáp, tựa như đã mất hết lý trí.

Cho dù phía trước là bức tường phía nam, chúng cũng phải đâm thủng một lỗ mới chịu dừng lại.

Thậm chí đầu đã vỡ toạc trên đá, máu chảy đầm đìa cũng không biết mệt mỏi mà điên cuồng chạy.

\”Những động vật đó có lẽ không còn có thể coi là sinh vật sống nữa rồi, chúng ta phải làm sao đây?\”

Diệp Trừng tuy rằng không tận mắt chứng kiến cảnh tượng thảm khốc đó, nhưng cậu cũng đã xem một vài bộ phim mạt thế, hoàn toàn có thể tưởng tượng ra cảnh Nguyên Ưng miêu tả.

Trong lòng không khỏi cảm thấy hoảng sợ và bất an, dù sao cậu từ nhỏ đã sống trong thời bình, hơn nữa còn là thiếu gia nhỏ được nhà họ Diệp nuôi dưỡng tỉ mỉ, nếu không phải xuyên không, có lẽ đến gà sống cậu còn chưa có cơ hội chạm vào.

Diệp Trừng nhìn người đàn ông bên cạnh đang hơi nhíu mày, toàn thân dâng lên một cỗ sát khí, trong lòng dâng lên một tia an toàn, cũng may trên hành tinh này cậu đã gặp được Lục Vân Kiêu, nếu không bây giờ cỏ trên mộ cậu đã cao ba mét rồi.

\”Nguyên Ưng, cậu luôn chú ý động tĩnh của đám động vật kia, A Trừng, cậu và A Kim, Ngao Tuyết cùng nhau thu dọn đồ đạc, nơi này không thể ở lại được nữa.\”

Lục Vân Kiêu từ sớm khi nhìn thấy đám chim độc kia, trong lòng đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, ở trên một hành tinh nguyên thủy không có gì cả, chỉ một mình hắn không có cách nào giết hết sinh vật bị nhiễm bệnh của cả một hành tinh, cho nên bọn họ chỉ có thể tìm đường khác.

\”Lục đại ca, chúng ta đi đâu?\”

Diệp Trừng nghe vậy trợn tròn đôi mắt to tròn, cậu không nghĩ tới phải từ bỏ căn nhà gỗ mà bọn họ vất vả lắm mới dựng được.

\”Đi về phía nam, tìm nguồn gốc của độc trùng, giải quyết nó.\”

Giọng điệu của Lục Vân Kiêu nghiêm túc, trong mắt lộ ra một tia kiên định, tựa như một thanh bảo kiếm ra khỏi vỏ, sắc bén không thể đỡ, ánh sáng lạnh lẽo bức người.

Diệp Trừng: !!!

Đại lão quả nhiên là đại lão, suy nghĩ của hắn và thường dân như cậu hoàn toàn khác nhau, cậu chỉ muốn trốn tránh, sống yên ổn một góc, đợi đến khi loạn lạc kết thúc là được.

Không ngờ Lục Vân Kiêu lại chủ động tấn công, đánh thẳng vào sào huyệt.

\”Lục đại ca, anh có chắc không? Vùng tinh thần của anh vẫn còn độc trùng chưa loại bỏ hết mà.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.