Tuyệt đối đừng tưởng rằng chỉ cần ngoan ngoãn nhận lỗi, nịnh hót ta là ta sẽ bỏ qua cho ngươi. Đứng thẳng người cho ta!
Lục Vân Kiêu không hề bị chút mánh khóé nhỏ nhặt này của Diệp Trừng làm cho qua mắt, mà dùng giọng điệu vô cùng nghiêm nghị nói với cậu.
Ngay từ khi Diệp Trừng cầu xin tha thứ, A Kim đã sớm chuồn mất dạng, giờ chỉ còn lại một mình Diệp Trừng đối mặt với cơn thịnh nộ của Lục Vân Kiêu.
Không phải hắn không coi trọng tình nghĩa anh em mà bỏ chạy, mà là hắn căn bản không dám đối diện với đại ca Hổ.
A Kim rất có tự biết mình, Diệp Trừng chọc đại ca Hổ tức giận, nhiều lắm thì làm nũng vài câu rồi bị mắng cho vài tiếng là xong, hắn mà chọc đại ca Hổ nổi giận thì chỉ sợ không thấy mặt trời ngày mai mất, cho nên vẫn là đợi Diệp Trừng dỗ dành đại ca Hổ xong rồi tính tiếp.
\”Ưm, xin lỗi mà, đại ca Hổ, chuột tre ngon lắm luôn, tụi em muốn bắt nhiều một chút mang về, nên mới quên mất, sau này sẽ không tái phạm nữa đâu.\”
Diệp Trừng từ trên mặt đất lồm cồm bò dậy, bốn chân chụm lại, ngồi xổm trước mặt đại ca Hổ giống như một chiếc bánh kem đen trắng nhỏ xíu, đôi mắt cụp xuống, nhỏ giọng khẩn cầu đại ca Hổ tha thứ.
Đôi tai báo hình bán nguyệt rũ xuống, chiếc đuôi dài xù xì phía sau cũng quấn chặt quanh thân, chỉ có chóp đuôi đen vẫn còn khẽ run rẩy, thể hiện sự căng thẳng trong lòng Diệp Trừng.
\”Đại ca Hổ có muốn nếm thử chuột tre không? Đây là em và A Kim đặc biệt bắt cho anh đó.\”
Diệp Trừng vội vàng từ trong không gian chọn ra mấy con chuột tre vừa to vừa béo bày ra trước mặt Lục Vân Kiêu, rất muốn Lục Vân Kiêu nếm thử, sau đó thông qua món chuột tre ngon lành này mà tha thứ cho bọn họ.
Lục Vân Kiêu nhìn mấy con chuột tre trước mắt còn không đủ nhét kẽ răng của mình, từ chối ý tốt của Diệp Trừng, chút đồ ăn vặt này vẫn nên để lại cho tiểu báo tuyết tự ăn thì hơn.
\”Không ăn, ta ăn no rồi, các ngươi tự giữ lại mà ăn đi, đi, theo ta về.\”
Bên rừng trúc này cách chỗ bọn họ tắm suối trước đó vẫn còn hơi xa, Lục Vân Kiêu đi săn về, không thấy bóng dáng Diệp Trừng và A Kim đâu, đành phải bỏ con mồi ở đó, đi tìm bọn họ, không biết con mồi có bị con vật khác nào đó tha đi mất không.
Cho nên bọn họ phải về trước, sau đó Lục Vân Kiêu sẽ tính sổ với hai con báo dám lơ là nhiệm vụ kia sau.
Diệp Trừng thấy Lục Vân Kiêu không lập tức tìm mình gây phiền phức, cứ tưởng Lục Vân Kiêu đã tha thứ cho mình rồi, lập tức vui vẻ thu mấy con chuột tre trên đất vào không gian, rồi lẽo đẽo theo sau đại ca Hổ trở về.
A Kim cũng lặng lẽ đi theo sau Diệp Trừng, không gần không xa, hắn không hề vui vẻ như Diệp Trừng, dù sao chỉ cần đại ca Hổ không cắn chết hắn là được, hắn chỉ có nguyện vọng nhỏ nhoi như vậy thôi.
Bản thân A Kim cũng có chút mâu thuẫn, vừa muốn tìm kiếm sự che chở của Lục Vân Kiêu, lại vừa sợ Lục Vân Kiêu sẽ cắn chết mình, dù sao bám víu được ngày nào hay ngày đó, cố gắng là chuyện không thể nào, nếu không hắn cũng không đến nỗi phải ăn khoai lang nướng rồi.