Tuyệt đối không có thuốc ức chế, không có sự trợ giúp của nhân viên y tế, kỳ phát tình của Omega muốn bình an vượt qua chỉ có hai cách, một là đánh dấu hoàn toàn, hai là giống như bọn họ hiện tại, dựa vào không ngừng bổ sung đánh dấu tạm thời và thủ công, để Diệp Trừng gắng gượng vượt qua.
\”Anh Hổ ơi, muốn hôn hôn, huhu…\”
Kỳ phát tình sau khi dấu hiệu tạm thời hết hiệu lực đến đặc biệt dữ dội, Diệp Trừng sớm đã mất lý trí, trở thành con rối của dục vọng, nhìn người đàn ông đang đè lên người mình không cho động đậy lung tung không khỏi cảm thấy tủi thân, nhưng rất nhanh đã bị tin tức tố phả ra khi người đàn ông nói chuyện thu hút sự chú ý.
Cậu cần tin tức tố của Alpha, cần thật nhiều thật nhiều mới có thể thoải mái, Diệp Trừng bị quấn chặt như một con nhộng, cố gắng ngẩng cái đầu nhỏ duy nhất lộ ra, nhắm ngay môi liền hôn lên.
Lúc này Diệp Trừng ngược lại lộ ra mặt thú tính, động tác nhanh, chuẩn, tàn nhẫn, cũng may Lục Vân Kiêu phản ứng kịp thời tránh được một chút, nếu không Diệp Trừng mất lý trí không biết nặng nhẹ, hai người đều sẽ bị thương ở miệng.
\”Đừng vội, lát nữa sẽ cho em thoải mái, ngoan ngoãn nằm yên.\”
Hô hấp của Lục Vân Kiêu trầm xuống, vươn tay nắm lấy chiếc cằm nhỏ nhắn của Diệp Trừng, tiếp tục nụ hôn vừa bị gián đoạn, lần này đổi lại hắn chủ động.
Tuy rằng chưa thấy heo chạy, nhưng cũng đã ăn thịt heo, kỹ thuật của Lục Vân Kiêu so với Diệp Trừng trước kia chỉ biết chạm môi đã tốt hơn nhiều, hơn nữa đàn ông dường như trời sinh đã thông thạo chuyện này, dùng sức mút lấy đôi môi hơi khô khốc của Diệp Trừng.
Không thỏa mãn chỉ ở bên ngoài dò xét, Lục Vân Kiêu cảm thấy thời cơ đã đến, liền vươn đầu lưỡi mạnh mẽ cạy mở đôi môi ẩm ướt và hàm răng trắng như ngọc của Diệp Trừng, càn quét mọi ngóc ngách trong khoang miệng cậu, cuối cùng quấn lấy chiếc lưỡi mềm mại thơm tho của cậu cùng nhau khiêu vũ.
Tin tức tố của hai người thông qua môi răng quấn quýt liên tục trao đổi, Diệp Trừng có được chút thỏa mãn thoải mái đến mức nheo mắt lại, phát ra tiếng thở dài sung sướng.
\”Ư… thoải mái quá… ưm…\”
Nghe được lời khen ngợi không rõ ràng của Diệp Trừng, ánh mắt Lục Vân Kiêu nồng đậm như mực tàu, động tác đáp lại càng thêm nhiệt tình, hô hấp hòa quyện vào nhau, anh dường như nghe thấy tiếng tim đập dữ dội của cả hai.
\”Muốn thoải mái hơn không, tiểu báo tuyết?\”
Không biết qua bao lâu, Lục Vân Kiêu thấy chỉ dựa vào hôn môi đã không thể làm Diệp Trừng thỏa mãn, liền cảm thấy đã đến lúc chuyển sang giai đoạn tiếp theo, vì thế cúi người ghé sát vào bên tai ửng đỏ của Diệp Trừng dụ dỗ.
\”Ưm ưm, muốn!\”
Giọng nói trầm thấp dễ nghe mang theo từ tính vang lên bên tai, khiến Diệp Trừng lập tức mê mẩn đến mức không còn mảnh vải che thân, vội vàng nuốt xuống nước bọt không kịp nuốt khi hôn trước đó, hưng phấn gật đầu đồng ý.