[Đm | Hoàn] Công Chúa Đến Từ Phương Xa – Kỳ Nhan Chước Chước – Chương 7. Mọi người đều biết chuyện rồi – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm | Hoàn] Công Chúa Đến Từ Phương Xa – Kỳ Nhan Chước Chước - Chương 7. Mọi người đều biết chuyện rồi

Công chúa phát hiện hôm nay mọi người đều có chút khác thường.

Khi cảm thấy môi đau nhói, y mới phản ứng lại, chắc là bị Hách Liên Thanh cắn rách môi, bị người khác nhìn thấy, khó tránh khỏi nhìn thêm vài lần.

Nhưng cũng may, đã làm rồi thì công chúa cũng không quá để ý đến ánh mắt người ngoài, hơn nữa, nếu y là thê tử của tiểu vương gia, để người ngoài thấy họ thân mật cũng chẳng phải chuyện gì xấu.

Nhưng chỉ là một nụ hôn thôi, lại đưa thuốc cho y uống là sao?

Công chúa nhìn chằm chằm chén thuốc đen sì, không hiểu đầu cua tai nheo thế nào, liếc sang nhìn Đồng Vu một cái.

Đồng Vu cũng không rõ đầu đuôi, khách sáo dò hỏi bà mối đang đưa thuốc: \”Công chúa nhà chúng ta đâu có bệnh, sao lại đột nhiên mang thuốc đến?\”

Bà mối lần này không còn vẻ kiêu ngạo như lần đầu gặp, nói năng rất lễ phép, quanh co lòng vòng một hồi, nhưng công chúa nghe vẫn không hiểu gì cả, gì mà tân nương gả tới đều phải uống.

Tiểu vương gia đã thành thân hơn một tháng rồi, tại sao y vẫn bị coi là tân nương?

Công chúa kiên quyết từ chối, lại lần nữa tránh xa bàn đặt thuốc, làm như không nghe thấy lời bà mối khuyên giải.

Đồng Vu cũng bắt đầu mất kiên nhẫn, nhưng do bà mối ở đây có chút địa vị, mà công chúa là người từ xa đến, nếu đắc tội với đám người này, sợ rằng sau này sẽ xảy ra chuyện, nên nàng vẫn nhịn, chưa nói lời gì quá đáng.

Bà mối khuyên nhủ hồi lâu, thấy vị công chúa hòa thân không coi lời nói mình ra gì, cuối cùng sắc mặt dần trở nên âm trầm, lời nói càng lúc càng thiếu khách khí, bóng gió nói đã đến đây rồi thì phải theo quy củ nơi này.

Lời nói trong ngoài đều ngầm nhắc nhở y, đừng coi mình là công chúa thật, phải biết thân biết phận

Những lời này nghe rất khó chịu, nhưng Bạc Hề Linh đã lặn lội ngàn dặm đến Ô Bắc, đương nhiên cũng đã học được cách giả câm vờ điếc.

Y làm bộ như không nghe thấy, ngồi trên mép giường nghịch hộp gấm đựng Dạ Minh châu, trong trướng chỉ còn tiếng mở hộp lách cách vang lên.

Nhưng bà mối là người từng trải, đã làm chuyện này vô số lần, không lý nào lại bị thua bởi một công chúa hòa thân, bà ta vẫy tay, lập tức có hai tên gia đinh cao lớn xuất hiện trước cửa trướng.

Hai người này vừa đứng đó, tựa như hai ngọn núi che trời.

Bà mối lại khuyên thêm lần nữa, nhưng thấy công chúa vẫn im lặng, thì định cưỡng ép cho uống thuốc.

Hai người hầu có chút chần chừ, vì tiểu vương gia không phải người dễ chọc, bọn họ nghĩ chỉ cần uy hiếp công chúa một chút, thật sự không muốn động thủ.

Đồng Vu vừa thấy tư thế này thì lập tức không vui, bước lên trước một bước, nói: \”Đây là ý gì? Dù bà có lớn tuổi, cũng chỉ là nô tài, công chúa nhà ta dù có xuất thân như nào thì công chúa vẫn là chủ tử của bà!\”

Bà mối vốn còn có phần kiêng dè cho nên vẫn chưa dám ra tay, giờ thấy nha đầu này xông lên liền nổi giận, nghĩ: Công chúa không thể động tới, nhưng nha đầu như ngươi ta lại không đánh được sao?

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.