[Đm | Hoàn] Công Chúa Đến Từ Phương Xa – Kỳ Nhan Chước Chước – Chương 38. Phu quân giận dữ – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm | Hoàn] Công Chúa Đến Từ Phương Xa – Kỳ Nhan Chước Chước - Chương 38. Phu quân giận dữ

Mùa xuân cuối cùng cũng đã đến, băng trên sông tan, thảo nguyên lại một lần nữa trở nên xanh mướt.

Năm nay, sau lần di chuyển đầu tiên, tuy công chúa đã sớm hết ho, nhưng đến giờ thời gian và lượng ăn điểm tâm vẫn bị kiểm soát, không được tự do ăn uống.

Vì vậy, công chúa trách móc phu quân của mình không giữ lời, rõ ràng đã nói chỉ cần hết ho là sẽ không quản nữa.

Thế nhưng tiểu vương gia cũng không dám nói gì, bởi vì chính hắn cũng vừa bị ma ma mắng một trận ra trò.

Từ khi ma ma tiếp quản việc sinh hoạt hằng ngày của công chúa, các món ăn lập tức có quy củ riêng. Công chúa không nghe lời thì thôi, chỉ cần mắng hai câu là lại ngoan ngoãn, căn bản chẳng dám cãi lại. Nhưng tiểu vương gia thì ba ngày hai bận bị kéo vào chịu trận thay, như vậy thì sao mà hết ho nổi!

Thời tiết dần ấm lên, bỏ được lớp áo dày nặng, công chúa cũng hoạt bát hơn, không còn lúc nào cũng nhớ thương điểm tâm, cả ngày cũng chẳng thấy bóng dáng đâu, vừa hỏi thì biết là ở trại ngựa.

Mấy ngày gần đây công chúa không hề đòi điểm tâm, tiểu vương gia bèn chuẩn bị một bất ngờ nho nhỏ, cố ý sai người làm ít điểm tâm, bày vào hộp thức ăn, đích thân mang đến trại ngựa tìm công chúa.

Công chúa rất thích con ngựa trắng đuôi vàng kim mà tiểu vương gia tặng, đặt tên là La Nhã, trong tiếng Ô Bắc, La Nhã có nghĩa là ánh trăng.

Tiểu vương gia đích thân mang hộp thức ăn đến, nhưng lại không thấy bóng dáng công chúa đâu, vừa hỏi thì biết, đã dắt ngựa ra bờ sông cho uống nước rồi.

Tiểu vương gia cảm khái, lần gần nhất hai người cưỡi ngựa cùng nhau dạo chơi, hình như đã là chuyện từ rất lâu trước đó rồi.

Gần đây hắn thật sự không thể rời tay khỏi việc, hai người thậm chí có khi mấy ngày cũng chẳng gặp mặt nhau.

Bởi vì Ô Bắc Vương ngã bệnh, từ đầu xuân đã nằm liệt giường, rất nhiều chuyện đều dồn lại vào tay tiểu vương gia.

Hôm nay vất vả mới rảnh rỗi, tiểu vương gia nhất định phải tự tay đem hộp thức ăn đưa đến tận tay công chúa.

Vừa hay Đồng Vu đang lấy trà, thấy tiểu vương gia thì vô cùng ngạc nhiên, lập tức hành lễ, nói: \”Tiểu vương gia sao lại tự mình đến đây?\”

Hách Liên Thanh giơ tay lên, cho nàng xem hộp thức ăn, nói: \”Đem chút đồ ngon tới cho công chúa. Người đâu rồi?\”

Đồng Vu vội bước lên dẫn đường, còn không quên báo cáo một chút mấy ngày gần đây công chúa thường chơi gì.

Tiểu vương gia hôm nay trông tâm trạng rất tốt, bước chân nhẹ nhàng, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy công chúa, nụ cười lập tức cứng lại trên mặt.

\”Đó là ai?\” Giọng tiểu vương gia lạnh tanh.

Đồng Vu vừa nhìn thấy, trong lòng cũng lạnh đi nửa phần, vội giải thích: \”Đó là người chăm ngựa, dạo gần đây toàn là cậu ta chăm sóc La Nhã.\”

Toàn thân tiểu vương gia tràn ngập tức giận, quay sang chất vấn thị vệ bên cạnh, \”Ngựa của công chúa không phải do lão quản ngựa chăm sao? Đây là ai?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.